Chương thứ sáu mươi sáu
Tống đại tài tử yếu người từ nhỏ, quanh năm suốt tháng bệnh tật triền miên, thân thể thoạt nhìn như là gió thổi qua một cái sẽ phải bay đi, Từ Vân Trung cũng sợ che miệng lâu làm y hỏng mất, vì thế lại lạnh lùng thúc giục Cổ Tát Man Mại: \”Hiện tại việc đã làm xong hết rồi, đưa thuốc giải cho ta.\”
\”Vội gì.\” Đối phương buông chén trà, tiếp tục sử dụng một miệng tiếng phổ thông không quá lưu loát nói, \”Nếu ông chủ Từ có thể thuận lợi hạ cổ cho Chúc Nhị công tử, vậy hẳn là đã lẫn vào Chúc phủ một cách quen thuộc rồi. Ở chỗ ta còn có bình thuốc, ngươi lại nghĩ cách trộn vào đồ ăn thức uống của Vạn Nhận Cung đi.\”
Về việc này, thật ra Từ Vân Trung không cảm thấy bất ngờ, bởi gã đàn ông vàng vọt xấu xí hủi lậu nên lật lọng đê tiện vô sỉ như vậy, quá tuân thủ hứa hẹn trái lại không phù hợp với ngoại hình, y chua ngoa nói: \”Là ngươi điên rồi hay là ta điên rồi, người của Vạn Nhận Cung võ công cao đến mức nào, ngươi thế nhưng bắt một văn nhân như ta đi hạ độc bọn hắn?\”
Cổ Tát Man Mại nói: \”Ông chủ Từ đã làm mùng Một rồi còn sợ làm Ngày Rằm nữa sao? Đừng phụ sự tín nhiệm mà Giáo Chủ dành cho ngươi.\”
Từ Vân Trung lại nghĩ tới gã xấu xí phá đảo mang theo cái mặt nạ có ba khe hở kia: Nôn.
Tống Ngọc nửa dựa trên giường, hô hấp nặng nề, có thể là do phải chịu hai tầng đả kích \”bạn tốt nhiều năm thế nhưng lại phẩm đức thấp kém đến vậy\” và \”thổ phỉ hung tàn thực sự quá dã man\”, nhìn có vẻ đã sắp hôn mê.
Từ Vân Trung lại hỏi: \”Nếu ta không chấp nhận, ngươi sẽ không đưa ta thuốc giải?\”
Cổ Tát Man Mại gật đầu.
Từ Vân Trung: \”Đê tiện!\”
Cổ Tát Man Mại nhìn y, tặc lưỡi lắc đầu: \”Thật là đáng tiếc, ông chủ Từ có bề ngoài đẹp như vậy, lại phải đi gặp Diêm Vương trong đêm nay.\”
Tống Ngọc ở trên giường khiếp sợ trợn tròn mắt, gian nan cắn giẻ phát ra âm thanh, đại khái là đang nói \”Không phải ngươi cũng đã thông đồng làm bậy với bọn chúng rồi ư, tại sao cuối cùng lại đến mạng cũng không giữ được? A, có phải ngươi bị ăn một cú lừa rồi không?\”
Từ Vân Trung:…
Y cảm thấy nếu Tống Ngọc còn ở trên giường ho hen giãy giụa thêm một lúc, khả năng là sắp tươi sống tự ngạt chết mình.
Vì thế ông chủ Từ tức giận quát người ngồi cạnh bàn: \”Vậy ngươi còn không động thủ nhanh lên!\”
Cổ Tát Man Mại chưa bao giờ gặp qua người nào không sợ chết như vậy. Từ Vân Trung thấy gã vẫn ngồi ì ra đấy, bộ dạng trông như đầu óc không được tỉnh táo cho lắm, dứt khoát xắn tay áo đi tới, \”chát\”, một vả cực căng!
Tống Ngọc: !
Cổ Tát Man Mại quả nhiên bị chọc giận rồi, gã lộ vẻ mặt hung ác đập bàn đứng lên, đang định xuống tay với Từ Vân Trung thì nơi cổ truyền đến một cơn đau thắt rít gào, người cũng vút lên bay về phía sau, như bị một sợi dây thừng vô hình siết cổ.