Chương thứ sáu mươi ba
Căn cứ theo cách nghĩ của Lan Tây Sơn, hai ngày, nhiều nhất là hai ngày, cháu trai yêu sẽ vì không chịu nổi giang hồ cực khổ mà quay lại bên cạnh mình. Thậm chí đến toà nhà ở Sương Bì Thành phải bài trí như thế nào ông cũng nghĩ kĩ rồi, đầu bếp và tôi tớ còn đã phái qua từ lâu, để bọn họ chuẩn bị trước.
Chúc Chương lo lắng âu sầu: \”Cữu lão gia, như vậy sợ là không ổn đâu.\”
Chúc Tiểu Tuệ cũng khóc lóc nói: \”Cữu lão gia, người vẫn là nhanh chút đón công tử quay về đi.\”
\”Sốt ruột cái gì.\” Lan Tây Sơn không nhanh không chậm vuốt ria mép của mình, \”Vạn Nhận Cung kia ta đã phái người đi tra qua rồi, ăn mặc đi ở đều rất sơ sài cẩu thả. Các ngươi nghĩ kĩ mà xem, người giang hồ có thể có cái gì đẹp đẽ lịch sự. Tiểu Ẩn được nuông chiều từ bé, đến quần áo còn chưa tự mặc bao giờ, lúc này đột nhiên không có người hầu hạ nữa, làm sao mà chịu được?\”
Chúc Tiểu Tuệ nói: \”Nhưng ta nghe nói hôm nay Vạn Nhận Cung đã phái đệ tử đi vào thành phụ cận mua sắm đồ dùng sinh hoạt rồi.\”
Song Lan Tây Sơn vẫn không lưu tâm, trong thành phụ cận có thể mua được thứ gì ra hồn, vững vàng lên, chúng ta sẽ thắng.
Cữu lão gia cố chấp như vậy, Chúc Chương và Chúc Tiểu Tuệ không biết làm gì hơn, đành phải tiếp tục chú ý động tĩnh của Vạn Nhận Cung.
Cực kì đề cao cảnh giác.
Đội ngũ tiếp tục hành trình về phương Bắc.
Trong một cỗ xe ngựa không lớn không nhỏ màu đen, Chúc Yến Ẩn đang dựa lên đệm mềm da cừu, biếng nhác ngáp dài, tay cầm một quyển địa chí do biểu huynh gửi tới, ngủ gà ngủ gật. Lệ Tuỳ hầu hạ bên cạnh, dùng chuỷ thủ gọt trái ngọt mát cho y ăn: \”Gần đây sao toàn xem loại sách này?\”
\”Thoại bản giang hồ đọc chán rồi, đổi gió một chút.\” Chúc Yến Ẩn buông sách trong tay xuống, mặt mày ảo não, \”Không ăn nữa, no.\”
Lệ Tuỳ lau sạch tay: \”Vậy qua đây, ta ôm ngươi ngủ một lát.\”
Chúc Yến Ẩn cởi áo choàng để sang bên, cả người chui vào vòng tay Lệ Tuỳ.
Êm ái, ấm áp, thật dễ chịu!
Cữu cữu trung niên chưa từng tán tỉnh yêu đương với người giang hồ, không thể hiểu được loại vui sướng này đâu.
Qua thêm hai ngày, các đệ tử được Vạn Nhận Cung phái đi mua sắm hành lý cũng đã lục tục trở về. Mỗi người bọn họ đều vác bao lớn bao nhỏ, thoạt nhìn thu hoạch phong phú, vì để chứa mấy thứ này, thậm chí còn mua thêm năm cỗ xe ngựa trống. Về phương diện ẩm thực, đầu bếp mới cũng đã được mời đến, một người Giang Nam mập lùn khoẻ mạnh, trông thấy mười phần uy tín vui tươi, nghe nói ngay tối hôm đó đã chiên tặng Chúc công tử một con cá hình lẵng hoa.
Lan Tây Sơn:…
Cuối cùng ông đã phát giác ra một vài tiết tấu không được diệu cho lắm, dựng ria mép: \”Có phải Tiểu Ẩn mang ngân phiếu theo không?\”
\”Không có, tiền của công tử đều để ở chỗ ta.\” Chúc Tiểu Tuệ nói, \”Đến quần áo thay tắm công tử cũng không cầm, sau đó ta mới gửi qua đấy.\”