[Hoàn] Giang Hồ Lớn Như Vậy – Ngữ Tiếu Lan San – Chương thứ hai mươi chín – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Giang Hồ Lớn Như Vậy – Ngữ Tiếu Lan San - Chương thứ hai mươi chín

Chương thứ hai mươi chín

Lệ Tùy ném kiếm cho y: \”Nuốt!\”

\”Không nói đùa, nói thật.\” Giang Thắng Lâm ngồi xuống, \”Bên ngoài náo loạn một đêm, hiện tại thế nào rồi?\”

\”Không thế nào, đang bận dựng linh đường.\” Lệ Tùy nói, \”Nếu lúc này ngươi đi ra ngoài còn có thể trà trộn vào làm bữa tiệc lưu động có thủ lợn đấy.\”

Giang Thắng Lâm: Ai muốn đi làm bữa cái loại tiệc này!

Còn kiếm tua đỏ là vì khi Lệ Tùy kiểm tra thi thể của ba người đã phát hiện thấy vụn da thịt và mấy sợi tơ thừng đỏ trong móng tay của Thôi Nguy cho nên tiện đường về mua một thanh.

Giang Thắng Lâm rút một sợi kiếm tuệ ra: \”Là cái này?\”

\”Ừ.\” Lệ Tùy nói, \”Tua thừng đỏ có ở khắp nơi, vốn ta không nghĩ đến kiếm tuệ nhưng sau đó lại thấy trên người Thôi Nguy có rất nhiều vết thương dài rộng cỡ chiếc đũa, nông nhất chỉ để lại một vết bầm xanh, sâu nhất cũng cắt xuống da thịt không quá nửa tấc.\”

Phần lớn quần áo của Thôi Nguy vẫn nguyên vẹn, cho thấy thương tích của gã không xuất phát từ đao kiếm mài bén, song mức độ dài rộng của vết thương cũng không trùng khớp với gậy cỗ, côn sắt, vân vân các loại vũ khí cùn. Hung khí đặc thù phù hợp với miệng vết thương phải mảnh mà tù, còn tiện cho hung thủ cầm trong tay dùng sức.

Giang Thắng Lâm đo đạc thân kiếm: \”Cho nên ngươi đã nghĩ đến món kĩ nghệ giả này? Nhưng sống đao của bội đao bình thường cũng mảnh và tù mà.\”

\”Trước khi Thôi Nguy chết, ít nhất cũng bị trùm đầu giã hơn trăm phát, không có quy luật nào để lần theo, giống như hung thủ chém loạn xạ một trận trong cơn hồ đồ hơn, sẽ không còn có tâm trạng mà phân biệt giữa sống đao và lưỡi đao. Cho nên xác suất cao nhất là thứ hắn cầm trong tay hoàn toàn không có lưỡi.\”

Mà đao kiếm phường bán nghệ dùng đều không được mài bén, thêm vào sợi tua thừng đỏ tế nhuyễn bắt mắt kia – nguời có thể mua được đao kiếm còn có tâm tình phối kiếm sức, khẳng định sẽ không qua loa thắt lên một chùm tua đỏ rẻ tiền, tự biến mình thành ra như nhân viên gánh xiếc, trừ khi là nhân viên gánh xiếc thật.

\”Cũng phải.\” Giang Thắng Lâm cân nhắc một chút lại nói, \”Thế Triệu Hồng Cốc và Cát Trường Dã thì sao, ta nghe nói là trúng độc?\”

\”Hai người bị trút thuốc độc trước, sau đó dùng thừng thô siết cổ.\” Lệ Tùy đáp, \”Nói như vậy, nguyên nhân chết của ba người thật ra không giống nhau.\”

Tuy toàn thân Thôi Nguy đầy vết thương nhưng đều không nguy hiểm tính mạng, nguyên nhân chính dẫn đến cái chết vẫn là sợi dây thừng kia.

Độc trong cơ thể Triệu Hồng Cốc và Cát Trường Dã đã ăn vào ngũ tạng, vốn không có khả năng sống sót, dây thừng chỉ đẩy nhanh tốc độc tử vong của bọn họ, thậm chí còn rút ngắn thời gian đau đớn giãy giụa.

Giang Thắng Lâm nhíu mày: \”Nếu là thù oán cá nhân thì cũng thôi đi, không phải Xích Thiên mất khống chế là được.\”

Lệ Tùy hững hờ: \”Dù dính líu đến Phần Hỏa Điện thật chăng nữa cũng là hành động của đệ tử, gã sẽ không xuất hiện sớm như vậy.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.