[Hoàn Edit] Trước Khi Ly Hôn – Cáp Tử Phi Thăng – 💫 Ngoại truyện 7 💫: Hoàn toàn văn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn Edit] Trước Khi Ly Hôn – Cáp Tử Phi Thăng - 💫 Ngoại truyện 7 💫: Hoàn toàn văn

Editor: Qin

Ban đầu, Tạ Ly chỉ mời khách theo phép lịch sự.

Người ta đã đưa mình đến tận cửa rồi, không mời vào thì có vẻ thất lễ quá. Cô lại quên mất một điều rằng, với Tống Nhất Lê thì không thể khách sáo…
Vì anh ấy thật sự sẽ không khách sáo đâu.

\”Được.\” Anh ấy gật đầu nhận lời không hề do dự.

Tạ Ly khựng lại một chút rồi bật cười, rất đúng kiểu Tống Nhất Lê.

\”Tiểu Du ở nhà một mình à?\”

\”Có dì của tôi trông.\”

Hai người vừa trò chuyện vừa lên lầu. Lúc mở cửa, phía sau cánh cửa chống trộm của căn hộ bên cạnh bỗng vang lên một tiếng động không rõ là gì.

Cả hai cùng quay đầu nhìn qua, nhưng lại chẳng thấy gì khác thường.

Tạ Ly chợt nhớ ra hình như đã lâu rồi không thấy gia đình ba người bên cạnh. Cô cứ tưởng họ không có nhà, cũng chẳng để tâm nhiều, liền xoay người mở cửa: \”Vào đi.\”

Từ giọng điệu đến thái độ, cô đều rất thản nhiên, giống như chỉ đang mời một người bạn bình thường tới chơi nhà.

Nhưng Tống Nhất Lê thì lại đứng yên trước cửa mấy giây mới bước vào.

Ánh mắt anh ấy đảo qua một lượt, đồ đạc trong nhà không quá gọn gàng, nhưng từ chùm chìa khóa đặt tùy tiện ở lối vào, chiếc áo khoác vắt lên lưng ghế sô pha… từng góc đều mang dấu vết của sinh hoạt.

Từng chi tiết nhỏ đều chạm vào cơn sóng đang âm ỉ trong lòng anh ấy, khiến nó dần dâng lên như thủy triều.

Tạ Ly không kịp tiếp đãi, vừa vào đã đi thẳng ra ban công: \”Anh cứ ngồi đi, tôi đóng cửa sổ cái đã.\”

Mưa lớn quá, gió lùa nước hắt cả vào nhà.

Khi cô đang loay hoay đóng cửa sổ, Tống Nhất Lê hỏi vọng ra: \”Đồ để trong bếp à?\”

\”Tôi làm được, anh cứ để đó.\”

Thế nhưng lúc Tạ Ly quay đầu lại, Tống Nhất Lê đã đi vào bếp.

\”Anh để xuống là được rồi, đừng làm gì cả.\”

Lúc này, ở căn hộ bên cạnh, Phó Thời vẫn đứng chết lặng trên ban công.

Hai nhà có ban công thông nhau, anh đứng đấy rất lâu, nhưng thật ra chẳng nghe được gì cả.

Trong cơn mưa mịt mù, những âm thanh mơ hồ giống giọng Tạ Ly mà anh nghe thấy, phần lớn chỉ là ảo giác.

Tưởng tượng trong đầu anh hiện lên từng hình ảnh rõ ràng, hai người đó đang ở cùng một chỗ, trò chuyện vui vẻ.

Nhanh vậy đã \”danh chính ngôn thuận bước vào nhà\” rồi sao?

Phó Thời siết chặt tay, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ.

Tự tin anh từng có, giờ phút này hoàn toàn sụp đổ. Anh cứ đi qua đi lại giữa ban công, phòng khách, sau cánh cửa, như thể làm vậy thì sẽ nghe được động tĩnh bên kia.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.