Editor: Qin
Chỉ chần chừ một giây, Tạ Ly vẫn quyết định ăn bát cháo ấy.
Cô không có thói quen lãng phí.
Cùng lúc đó, Phó Thời đang ngồi trước màn hình máy tính, ánh mắt âm trầm nhìn chăm chú vào video.
Là đoạn trích từ camera giám sát ở studio của Tạ Ly. Góc quay đơn điệu, chất lượng mờ mịt, nhưng cũng không thể ngăn được anh tưởng tượng ra từng biểu cảm của cô.
Lúc này đây, anh giống hệt một kẻ cuồng theo dõi bị ám ảnh đến biến thái. Nhưng nếu không làm vậy… thì anh thực sự không biết phải sống thế nào.
Từ góc nhìn của Tạ Ly, cuộc sống vẫn đang tiếp tục, nhịp nhàng và trật tự. Phó Thời thỉnh thoảng sẽ tìm cớ để xuất hiện trước mặt cô, nhưng lại giữ đúng chừng mực, cẩn thận không để khiến cô thấy phiền.
Lần gặp mặt bất ngờ với Tống Nhất Lê là ở siêu thị.
Cô đang đứng so sánh hai bó rau xem bó nào tươi hơn.
Khó tin là ánh mắt cô lướt ngang qua lại nhận ra… bàn tay anh ấy trước tiên.
Rất kỳ lạ, nhưng đúng là đôi tay ấy khiến cô theo bản năng ngẩng đầu lên, quả nhiên là anh ấy. Không biết đứng đó bao lâu rồi.
Một chiếc xe đẩy lăn lăn tới gần, còn chưa kịp phản ứng, Tống Nhất Lê đã nhanh tay kéo lấy tay cô, đưa cô né sang một bên.
Chiếc xe trượt ngang qua người hai người.
Cảm giác hơi thở gần kề khiến Tạ Ly bất chợt nhớ đến thời cấp ba, khi hai người cùng đứng trong tiệm sách.
Chỉ là rung động khi ấy, bây giờ thế nào cũng không thể tìm lại được nữa.
Tống Nhất Lê buông tay ra, Tạ Ly cũng vô thức lùi thêm hai bước.
Vẫn là cô mở lời trước: \”Trùng hợp thật, anh cũng đi siêu thị à?\”
Ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông khẽ thu lại: \”Chỉ là tiện đi dạo.\” Anh ấy nhìn lướt qua bó rau trong tay cô: \”Tự nấu à?\”
\”Không nhìn ra chứ gì?\” Tạ Ly bật cười, \”Thật ra cũng tạm ăn được.\”
\”Thật ra có chỗ mua đồ ăn tươi ngon hơn.\”
\”Hả?\”
Cô thề là mình chỉ thuận miệng tò mò một chút, vậy mà bị anh ấy đưa đến… chợ đầu mối.
\”Dù trông không được sạch sẽ đẹp đẽ như siêu thị, nhưng đồ ở đây mới thực sự tươi.\” Tống Nhất Lê vừa nói vừa đi trước, lựa rau lựa thịt, lựa luôn cả bó rau mà cô vừa định mua.
Chợ sạch sẽ hơn cô tưởng. Ngoài khu bán cá thịt hơi nồng mùi ra thì chẳng có gì khó chịu. Tạ Ly lần đầu tới, chỉ biết đi theo sau Tống Nhất Lê, nhìn anh ấy chọn đồ, mặc cả.
Người đàn ông mặc sơ mi trắng, vóc dáng cao gầy, dần dần hòa vào ký ức năm xưa. Cô nhận ra mình hôm nay rất hay nghĩ về quá khứ.
\”Tạ Ly.\”
\”Hửm?\”
\”Em ăn củ sen không?\”
\”Ăn.\”