Editor: Qin
Vì thế, khi Tống Nhất Lê lại \”vô tình\” xuất hiện trước mặt Tạ Ly, Chung Tu Minh, người đang dựa vào công việc để ngày đêm canh chừng, suýt chút nữa thì bị cái câu: \”Tôi mang cơm cho Tiểu Du, tiện thể làm thêm một phần\” đầy mùi trà xanh ấy làm cho tức tới bật cười.
Thảo nào chiêu thức trà xanh của cậu ta mãi chẳng hiệu quả, hóa ra đã có người dùng trước rồi. Nghĩ tới cảnh trước đây khi còn làm việc chung, ánh mắt hai người họ thường xuyên trao đổi qua lại, Chung Tu Minh tức đến nổ phổi.
Quan trọng nhất là cậu ta đã điều tra rõ, người đàn ông này còn mang theo buff \”ánh trăng sáng\” của Tạ Ly.
Phó Thời có biết không? Chẳng lẽ việc kết thúc dự án là ý của anh ta? Kết thúc dự án thì được gì? Không phải tên kia vẫn lượn lờ trước mặt chị Ly sao? Để chừa một lỗ hổng lớn như vậy, anh ta là đồ vô dụng à?
Dù trong lòng tức muốn nghiến nát răng, nhưng ngoài mặt Chung Tu Minh vẫn giữ nguyên vẻ tươi cười: \”Chị Ly, chị định đi ăn ở đâu vậy? Hay đi chung đi? Buổi sáng em còn mấy vấn đề công việc muốn hỏi chị một chút.\”
Tống Nhất Lê nhìn lướt qua cậu ta. Dù cậu thanh niên trước mặt đang cười, nhưng sự thù địch trong ánh mắt quá mức rõ ràng, khiến anh ấy dễ dàng nhận ra điều khác thường.
\”Đã hết giờ làm rồi, có lẽ không cần nói chuyện công việc nữa đâu nhỉ?\” Tống Nhất Lê lên tiếng trước cả Tạ Ly.
\”Chắc anh Tống không hiểu rõ, ngành nghề chúng tôi vốn vậy, phải tranh thủ mọi lúc mọi nơi, cảm hứng thì không đợi ai cả.\”
\”Nhưng cậu cũng nên xem người khác có muốn hay không chứ?\”
Cửa thang máy vừa mở ra, điện thoại của Tạ Ly đột nhiên đổ chuông, cô chẳng buồn để tâm tới hai người đang đấu võ mồm kia nữa, vừa nhận điện thoại vừa bước ra khỏi thang máy.
Cuộc gọi từ bên nhà họ Phó, bảo cô về một chuyến.
\”Ông chủ nói muốn cô về đây một mình, hình như là chuyện liên quan đến cậu chủ, còn dặn là đừng nói lại với cậu ấy.\”
Người quản gia bên kia điện thoại truyền đạt lại như vậy.
Tạ Ly với người quản gia cũng khá quen thuộc, nhưng nhất thời vẫn chưa hiểu rõ Phó Trác Đạt gọi mình về có chuyện gì. Kể từ sau khi ông ta bị thương ở chân, gần như sống ẩn cư trong nhà cũ, rất ít khi gặp người ngoài, càng hiếm khi gặp riêng cô thế này.
Nhưng nghĩ đến việc gần đây xảy ra đủ thứ chuyện, chắc chắn Phó Trác Đạt cũng đã nghe ngóng được chút gì rồi, cô trầm ngâm một lát rồi nhận lời luôn.
\”Bác sĩ Tống.\” Trước khi đi Tạ Ly vẫn lịch sự nói với Tống Nhất Lê một câu, \”Tôi còn có chút việc, đi trước đây, anh và Tiểu Du ăn vui vẻ nhé.\”
Còn Chung Tu Minh thì cô không thèm nhìn tới một lần.
Trong mắt Tống Nhất Lê thoáng qua chút dao động. Thật ra điều này chẳng khó đoán. Với tính cách của Tạ Ly, chắc chắn sẽ không bao giờ thích kiểu người như cậu thanh niên kia. Ngược lại, chỉ càng muốn tránh xa hơn.