Editor: Qin
Cảnh tượng này khiến anh như quay trở lại lúc cô đòi tuyệt giao hồi cấp ba, lúc đó anh cũng như vậy, cùng đường rồi mới phải từng bước lùi về phía sau.
Nhưng dù có lui thế nào cũng vô dụng. Một khi đã động đến giới hạn đạo đức của cô, cô tuyệt đối sẽ không nhượng bộ.
Thậm chí không phải là không nhượng bộ, mà cô vốn chẳng chịu cho anh bất cứ cơ hội nào.
Phó Thời năm đó không thể khống chế được cảm xúc của bản thân, nhiều năm trôi qua như thế, thời gian mài dũa anh trở thành một người lạnh lùng thản nhiên đến đâu đi nữa, thì chỉ cần đối diện với chuyện liên quan đến Tạ Ly, anh vẫn cứ là cậu thiếu niên năm đó, hoảng loạn đến chẳng biết phải làm thế nào.
Hoàn toàn không có chút thay đổi nào cả.
Vậy anh thực sự đã thắng được Tống Nhất Lê ư?
–
Sau khi cảm giác choáng váng vì bị đẩy ngã xuống giường qua đi, Tạ Ly mở mắt nhìn người đàn ông trước mặt, giống hệt như một con thú bị nhốt trong lồng.
Ánh mắt cô hơi lệch đi, thấy được tấm ảnh cưới của hai người treo trên tường. Người đàn ông trong bức ảnh rõ ràng không hề cố ý cười, nhưng ánh mắt lại chứa chan dịu dàng.
\”Phó Thời.\” Tạ Ly thu lại tầm mắt, đưa tay lên ôm lấy khuôn mặt anh, \”Em nói rồi, đây là chuyện giữa hai chúng ta, không liên quan gì đến anh ấy.\”
Bàn tay của cô lành lạnh, cảm giác ấy như kéo anh trở về với lý trí, khiến ngọn lửa trong mắt dần dần nguội tắt, chỉ còn lại sự hoang mang.
Hai người cứ lặng im nhìn nhau như vậy một hồi lâu, cuối cùng Phó Thời cũng hạ ánh mắt xuống.
\”Nhất định phải đi à?\”
\”Ừ.\”
Lại một khoảng im lặng rất dài nữa, Tạ Ly không nhìn rõ biểu cảm của anh, nhưng có thể cảm nhận được sự đè nén tỏa ra từ con người này, giống như đang đưa ra một quyết định vô cùng quan trọng.
Cô từ từ rút tay mình về, động tác cực nhẹ, như thể sợ quấy nhiễu anh. Nhưng vừa buông tay xuống, nụ hôn của anh đã lập tức kéo tới.
Phản ứng đầu tiên của Tạ Ly là cự tuyệt, nhưng cô còn chưa kịp né tránh, ánh mắt đã bắt gặp nỗi bi thương trong mắt anh, khiến động tác cô bỗng chững lại.
Dẫu rằng đã quyết định chia tay, nhưng thấy Phó Thời như vậy, cô vẫn không thể nào nhẫn tâm làm ngơ.
Tựa như nỗi buồn trong mắt anh cũng đã lan tới cô.
Chỉ sau một giây đối diện ngắn ngủi, Phó Thời liền nhắm mắt lại, hàng mi dài còn thấp thoáng hơi ẩm. Đây không phải là nụ hôn chứa đầy dục vọng như thường ngày, giờ phút này Phó Thời giống như đang cố tìm kiếm một chút an ủi nào đó, nụ hôn vừa vội vàng, vừa thô lỗ, lại vừa tuyệt vọng.
Cuối cùng, Tạ Ly vẫn để mặc anh. Chỉ tới khi cảm thấy bàn tay đang đặt trên eo mình bắt đầu len vào trong, cô mới vội vàng giữ chặt lại.