Editor: Qin
Tạ Ly không dám để Phó Thời lái xe trong tình trạng này.
Xe do cô cầm lái, cô vốn dĩ luôn tập trung và lái rất ổn định, nhưng lần này, cô không thể không dồn một phần tâm trí để quan sát người đàn ông ngồi ghế phụ bên cạnh.
Quần áo và mái tóc của anh đều bị xô lệch sau màn giằng co vừa rồi, trên mặt còn vương vài vết bầm, trông vô cùng nhếch nhác, chưa bao giờ có dáng vẻ chật vật đến vậy.
Bây giờ, Phó Thời chẳng khác nào một con thú hoang bị nhốt trong lồng, cơn giận dữ không thể kìm nén cùng với sự bực bội nóng nảy tràn ngập khắp không gian trong xe.
\”Em điên rồi sao? Em muốn quay lại với hắn ta à?\” Có lẽ Tạ Ly không phát điên, nhưng Phó Thời thì sắp rồi. \”Em quên là hắn đã cầm tiền của nhà em rồi bỏ đi sao?\”
Từng câu chất vấn ngày càng to dần, khàn đặc và gần như gào thét lên. Phó Thời cũng nhận ra bản thân đã mất kiểm soát, nhưng anh đã tự chuẩn bị tâm lý rất lâu rồi, thậm chí cũng đã biết chuyện Tống Nhất Lê về nước từ trước. Vậy mà khi mọi chuyện thật sự xảy ra, anh vẫn không tài nào kiểm soát được cảm xúc của mình.
Cái quái gì mà bạch nguyệt quang chứ! Cái quái gì mà mối tình đầu! Anh căm hận đến mức chỉ muốn nguyền rủa người đàn ông kia bằng những lời độc địa nhất.
Từ trước đến nay, anh không bao giờ chịu nổi hai chữ \”bạch nguyệt quang\” hay \”mối tình đầu\” gì đó, bởi vì nó giống như những cái gai nhọn đâm sâu vào lòng anh. Tại sao không thể là anh?
Những cái danh xưng trong cuộc đời Tạ Ly, tại sao không thể chỉ thuộc về anh?
Tại sao cuộc đời cô không thể chỉ có một mình anh?
Cơn giận dữ bùng cháy dữ dội, lại bị sự sợ hãi mất đi cô càng đổ thêm dầu vào lửa. Phó Thời bỗng nhiên vung chân, hung hăng đạp mạnh vào phía trước.
\”Sao em có thể đối xử với anh như vậy!\” Lời nói bật ra khỏi cổ họng, anh gần như bật khóc. \”Tạ Ly, sao em có thể đối xử với anh như vậy chứ!\”
\”Tống Nhất Lê và em không có quan hệ mờ ám gì cả.\”
Cô không thể dùng chuyện ngoại tình để kích động anh được.
Tạ Ly vẫn muốn giải thích, nhưng Phó Thời căn bản không tin cũng chẳng muốn nghe: \”Không có gì mờ ám mà em còn vì hắn ta mà đòi ly hôn với anh sao?\”
Tờ đơn ly hôn ấy chính là tảng đá nặng nề đè chặt trong lòng Phó Thời. Nó như mắc nghẹn trong cổ họng, là điều anh luôn canh cánh, như thanh kiếm sắc treo lơ lửng trên đầu anh, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống.
Vậy nên khi cảm xúc hoàn toàn mất khống chế, anh đã quên mất rằng có những chuyện không nên vạch trần quá sớm.
Lời vừa buông ra, trong xe lập tức chìm vào im lặng.
Bàn tay Tạ Ly siết chặt lấy vô lăng, nhưng kỳ lạ thay, cô lại không có quá nhiều bất ngờ.
Có lẽ vì suốt thời gian qua, những biểu hiện khác thường của Phó Thời đã sớm khiến cô lờ mờ đoán ra mọi chuyện.