Editor: Qin
Tạ Ly mở vòi nước.
Cô nghĩ đến Tống Nhất Lê, rồi lại nhớ đến cô bé kia.
Hóa ra anh ấy đã kết hôn, cũng đã có con. Ý nghĩ ấy chầm chậm lướt qua tâm trí cô.
Sự nghiệp thành công, gia đình hạnh phúc. Người thiếu niên từng gánh vác những trọng trách không thuộc về độ tuổi của mình bằng đôi vai gầy yếu năm nào, cuối cùng cũng có được hạnh phúc.
Tống Nhất Lê là người từ trước đến nay luôn biết rõ mình muốn gì, sau đó kiên trì thực hiện. Vì vậy, cuộc sống viên mãn này với anh ấy mà nói, vốn dĩ là điều tất yếu.
Dù cho… dù cho năm đó không có chuyện của Tạ Hoài Chí, anh ấy cũng sẽ đi đến ngày hôm nay. Về điểm này, Tạ Ly chưa bao giờ nghi ngờ.
Những cảm xúc mơ hồ trong lòng, có lẽ là chút oán trách, chút tiếc nuối, hoặc đơn giản chỉ là một thứ gì đó không thể gọi tên, cuối cùng cũng hoàn toàn lắng xuống vào khoảnh khắc này.
Rửa tay xong, cô đóng vòi nước lại.
Lúc rời khỏi nhà vệ sinh, cô liếc mắt đã thấy người đàn ông đứng cách đó không xa, ngay bên cạnh chậu cây thiên điểu ở khúc rẽ hành lang.
\”Anh Tống.\” Tạ Ly lễ phép chào một tiếng.
Tống Nhất Lê gật đầu với cô.
Anh ấy trông như đang đợi ai đó, nhưng cũng không nói gì dư thừa. Mà Tạ Ly tất nhiên cũng không có ý định nán lại.
Chỉ là khi lướt qua Tống Nhất Lê, giọng nói của anh ấy chợt vang lên: \”Tống Du gọi tôi là ba, bây giờ do tôi nuôi nấng. Nhưng con bé không phải con ruột của tôi.\”
Bước chân của Tạ Ly khựng lại.
Giọng nói của người đàn ông có chút ngập ngừng, như thể phải suy nghĩ một chút rồi mới thốt ra câu sau: \”Tôi chưa kết hôn.\”
Cô quay đầu nhìn anh ấy, ngập ngừng: \”Còn chuyện giữa tôi và anh…\”
\”Không liên quan gì cả.\” Tống Nhất Lê cắt ngang lời cô, đồng thời bước ra khỏi góc hành lang. \”Tôi biết mà. Nên em cứ xem như vừa rồi chỉ là một chuyện vớ vẩn nghe cho vui thôi.\” Giọng điệu của anh ấy nhẹ tênh, như thể chỉ đang bàn về một chuyện không mấy quan trọng.
Nhưng trong mắt anh ấy lại lộ ra một sự nhẹ nhõm khó tả, như thể những lời này mà không nói ra thì sẽ cứ mãi mắc kẹt trong lòng.
Tạ Ly nhìn Tống Nhất Lê bước ngang qua mình, đi về phía cửa. Qua cánh cửa kính của văn phòng, cô thấy anh ấy cúi xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn đang đợi sẵn ở đó.
Một lớn một nhỏ, cùng nhau biến mất ở chỗ thang máy.
Tống Du không phải ngày nào cũng do Tống Nhất Lê đưa đến. Anh ấy có vẻ rất bận, phần lớn thời gian đều là một người giúp việc chăm sóc cô bé.
Cô bé rất ngoan ngoãn, cũng có thiên phú diễn xuất, nên mọi người trong văn phòng ai cũng thích, lúc rảnh rỗi đều thích trêu chọc con bé.
Chỉ có Tạ Ly chưa bao giờ cố ý gần gũi với cô bé.
\”Thưa cô.\”
Giọng trẻ con non nớt khiến Tạ Ly cúi xuống nhìn.