Editor: Qin
Ngày Phó Thời phẫu thuật, Tạ Ly nhận được cuộc gọi từ Tạ Khởi Nguyên.
\”Chị, nghe nói chị và anh rể đến thành phố C rồi?\”
\”Ừm.\”
Phòng bệnh vip của Phó Thời giống dạng căn hộ, lúc này Tạ Ly đang ở phòng khách, Phó Thời bắt đầu nhịn ăn uống, cô cũng không có tâm trạng gì, sáng chưa ăn, giờ chỉ tự rót cho mình một cốc nước.
\”Vậy khi nào hai người về?\”
Dạo gần đây, cô và em trai ít tiếp xúc, không còn thân thiết như trước.
Tạ Khởi Nguyên hiếm khi quan tâm đến lịch trình của cô, lần này còn hỏi cụ thể như vậy, cô lập tức cảnh giác. Là thời điểm đặc biệt, có khi cậu đang thăm dò, nên cô không trả lời ngay mà hỏi ngược lại: \”Sao vậy?\”
Một tay cầm cốc nước, cô chậm rãi ngồi xuống ghế sô pha.
Đầu dây bên kia, Tạ Khởi Nguyên do dự rất lâu mới lên tiếng: \”Chị, em sắp kết hôn rồi.\”
Tạ Ly sững sờ.
Cô phải mất một lúc mới phát ra được tiếng ngạc nhiên: \”Cái gì?\”
Một khi đã nói ra, cậu không giấu nữa mà tuôn hết một hơi: \”Em yêu cô ấy đã lâu nhưng ba mẹ không đồng ý. Giờ cô ấy có thai rồi, ba rất nghe lời anh rể, chị giúp em nói với anh ấy, bảo anh đứng về phía em có được không?\”
Thái dương của Tạ Ly bắt đầu giật giật theo từng chữ của cậu.
\”Em thực sự rất yêu cô ấy.\”
Giọng điệu của Tạ Khởi Nguyên chân thành đến mức khiến những lời trách móc của cô tạm thời nghẹn lại. Cô im lặng hồi lâu.
Dù sao việc gì cũng chưa xử lý xong đã khiến cô gái đó mang thai, cô không thể nào tán thành được.
Nhưng ít nhất, cô phải hiểu rõ mọi chuyện trước khi quyết định.
Bây giờ không phải thời điểm thích hợp.
Suy nghĩ một hồi, Tạ Ly chỉ đáp: \”Việc này, đợi chị về rồi nói.\”
\”Được, được, được!\” Tạ Khởi Nguyên nghe vậy, rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
\”Chị và anh rể cứ tận hưởng chuyến đi nhé.\”
\”Tạ Ly.\”
Cô ngẩng đầu lên, là người đàn ông cả buổi không thấy bóng dáng giờ đang bước ra ngoài.
\”Nói chuyện với ai thế?\”
Tạ Ly đút điện thoại vào túi, đặt cốc nước xuống, bước đến chỗ Phó Thời: \”Không có gì.\”
Cô không muốn anh phải lo lắng về chuyện này.
\”Anh có chán không? Còn chút thời gian nữa, hay xem phim nhé?\”
Phó Thời theo thói quen nắm lấy tay cô, nét khó chịu thoáng qua khi nãy vì không thấy cô đâu cũng nhanh chóng tan biến.
\”Ừm.\”
Họ chọn một bộ phim nước ngoài ngẫu nhiên.
Tạ Ly thực sự không có tâm trạng, nhưng khi quay sang lại thấy Phó Thời đang rất tập trung.