Editor: Qin
Khi nhìn thấy kết quả, phản ứng của Phó Thời bình tĩnh hơn nhiều so với những gì Tạ Ly dự đoán.
Anh chăm chú nhìn tờ kết quả xét nghiệm một lúc lâu, như thể đang tiêu hóa sự thật này.
Tạ Ly chủ động nắm lấy tay anh.
Cô hiếm khi làm vậy, mà Phó Thời người lúc nào cũng ham thích những tiếp xúc thân mật cũng rất ít khi cho cô cơ hội này.
\”Bác sĩ nói rồi, kết quả này chưa phải là kết luận cuối cùng. Tất cả còn phải đợi sau khi phẫu thuật lấy mẫu sinh thiết, khi đó mới xác định được. Bây giờ đừng nghĩ nhiều quá, chúng ta lập tức liên hệ bệnh viện.\”
Lúc này Phó Thời mới như hoàn hồn. Anh cúi xuống nhìn cô. Tạ Ly không biết ánh mắt mình lúc này như thế nào, nhưng từ trong mắt anh, cô lại thấy được sự xót xa.
\”Xin lỗi.\” Anh siết lấy tay cô, giọng nhẹ nhàng, \”Khiến em lo lắng lắm phải không?\”
Tạ Ly trước khi đến đây đã cố gắng dằn xuống mọi cảm xúc. So với đau lòng, điều quan trọng hơn lúc này là cùng anh đối mặt.
Nhưng khi nghe anh nói như vậy, đôi mắt cô vẫn đỏ hoe ngay tức khắc.
\”Anh ngốc quá hả? Giờ mà anh còn lo lắng cho em?\”
Giọng nói nghẹn ngào, đầu cô hơi cúi xuống, không nói tiếp được nữa, chỉ có bàn tay là nắm chặt hơn.
Phó Thời chưa bao giờ cảm nhận được, bàn tay họ từng siết chặt đến thế này.
Như thể cô đang dùng toàn bộ sức lực để bám chặt lấy anh.
Làm sao mà không lo lắng cho được?
Không ai hiểu sự mềm mại trong lòng Tạ Ly hơn Phó Thời, cũng không ai biết rõ cô đã lo lắng thế nào trong những ngày qua bằng anh.
Trước đây, vào những khoảnh khắc hạnh phúc đến mức chẳng còn mong cầu gì hơn, Phó Thời từng nghĩ, dù ngay giây tiếp theo có phải chết, anh cũng không oán hận gì cả.
Giờ đây, suy nghĩ ấy vẫn không thay đổi, chỉ là…
Người đàn ông ôm chặt lấy cô, không để lộ bất cứ cảm xúc nào trong mắt.
Anh thực sự không nỡ…
Không nỡ rời đi.
Không nỡ bỏ lại người vợ mà anh đã chờ đợi bao lâu mới có được.
Anh sao có thể đành lòng bỏ cô lại?
\”Nếu là trong mấy bộ phim ngược tơi bời ấy.\” Giọng Phó Thời vang lên từ trên cao, \”Lúc này chắc nam chính phải đóng vai đau khổ để không làm liên lụy đến nữ chính, hoặc bỏ đi nước ngoài chữa bệnh đúng không?\”
Không đợi Tạ Ly cau mày phản bác, anh đã bật cười nhẹ một tiếng: \”Nhưng mà không được đâu,\”
Anh siết chặt vòng tay, hôn lên đỉnh đầu cô, giọng nói đầy kiên định: \”Em phải ở bên anh. Kể cả khi anh chết đi, Tạ Ly, người đưa tiễn anh cũng nhất định phải là em.\”
Nghe đến chữ \”chết\”, cơ thể Tạ Ly bỗng cứng đờ.
Cô lập tức bấu chặt lấy ống tay áo của Phó Thời.