Editor: Qin
Tạ Ly không đoán được Phó Thời sẽ có phản ứng gì, chỉ cảm thấy vòng tay của anh quanh mình siết chặt thêm chút nữa.
\”Được thôi.\”
Anh trả lời rất nhanh, nhanh đến mức như thể không cần suy nghĩ.
Tạ Ly còn đang mải cân nhắc thì Phó Thời đã buông cô ra, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, xoay người cô lại. Động tác ấy khiến ly nước trên tay cô hơi sóng sánh, nhưng anh nhanh chóng đón lấy, đặt nó qua một bên.
\”Tạ Ly.\”
Cô nghe gọi liền ngẩng đầu lên.
Ánh mắt của cô luôn như thế, dịu dàng và mềm mại, ánh lên chút thương cảm. Có lẽ chính cô cũng không cảm thấy mình lúc nào cũng mang một nỗi buồn nào đó. Nhưng sự đồng cảm đặc biệt của cô luôn khiến cô dễ dàng thương xót người khác trước tiên.
Anh không khỏi nghĩ, Tạ Ly của anh luôn lo lắng cho người khác như thế, vậy ai sẽ lo lắng cho cô đây?
Nhưng mà… nếu cô không phải là người như vậy, có lẽ anh đã chẳng thể giữ được cô. Nếu thật sự phải buông tay, kết cục sẽ chỉ là cả hai cùng tổn thương, một cảnh ngộ tan vỡ. Làm gì có được sự dịu dàng như hiện tại?
Ngực Phó Thời ngập tràn cảm giác yêu thương, cả trái tim như tê dại.
Anh nhẹ nhàng đưa tay lên, đặt lên gương mặt Tạ Ly.
Chính sự mềm lòng của cô là quân bài duy nhất anh có thể nắm giữ.
Anh cúi người xuống, đầu mũi khẽ lướt qua gương mặt cô.
Cô không có phản ứng kháng cự rõ rệt.
Sự tiếp cận không ngừng nghỉ của anh bấy lâu nay không phải là vô ích. Ít nhất giờ đây cô đã không còn phản cảm với những động chạm từ anh.
\”Tạ Ly, đừng coi anh là đối nghịch của tự do.\” Giọng anh trầm thấp, như một lời thủ thỉ. \”Anh có thể cho em nhiều tự do hơn, để em được gặp gỡ thế giới em muốn, làm những điều em thích, sống cuộc đời em mơ ước.\”
Nhưng có một điều anh không nói ra.
Chỉ cần cô đồng ý dẫn anh theo.
Anh cố gắng thuyết phục cô, cố gắng khiến cô bỏ qua những thành kiến bấy lâu với anh.
Đúng vậy, thành kiến. Cho dù Tạ Ly có mềm lòng hay thỏa hiệp với anh thế nào, anh vẫn biết cô chưa bao giờ thật sự nghiêm túc đối đãi với anh. Cái thành kiến ấy là bức tường ngăn cách, khiến cô không thể hoàn toàn chấp nhận anh.
Môi anh cuối cùng cũng chạm đến mục tiêu, như một kẻ nghiện tìm được liều thuốc của mình. Phó Thời nghĩ, rõ ràng cơ thể trẻ tuổi này chẳng chịu nổi bất kỳ sự khiêu khích nào, mỗi lần đều khiến anh đau khổ dày vò, nhưng anh vẫn chẳng thể khống chế bản thân, cứ đắm chìm mãi trong cơn mê đắm này.
Tạ Ly cũng thấy đầu óc mình như trống rỗng.
Ban đầu khi nghe lời Phó Thời, cô đã suy nghĩ. Cô nghĩ về tự do là gì.
Trong mắt cô, mạnh mẽ là như Tống Nhất Lê, biết rõ mình muốn gì, biết rõ mình sẽ đi đâu.
Nhưng cô đã dành mấy năm trời, vẫn chỉ loanh quanh tại chỗ.