[Hoàn Edit] Trước Khi Ly Hôn – Cáp Tử Phi Thăng – 💫 Chương 63 💫: Hạn sử dụng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn Edit] Trước Khi Ly Hôn – Cáp Tử Phi Thăng - 💫 Chương 63 💫: Hạn sử dụng

Editor: Qin

Trong hai ngày đầu tiên ở trường mới, Phó Thời ngày nào cũng gọi điện cho Tạ Ly.

Cuộc trò chuyện của họ thường rất đơn giản, chỉ là những câu hỏi đáp thông thường.

\”Ở bên đó em thích nghi được không? Có bị khó chịu vì khí hậu không?\”

\”Chưa thấy gì cả.\”

\”Trường mới có tốt không?\”

\”Cũng khá ổn.\”

\”Huấn luyện quân sự còn nửa tháng nữa. Kết thúc rồi anh sẽ qua thăm em.\”

Lần này Tạ Ly không vòng vo từ chối, chỉ trả lời một tiếng: \”Được.\”

Phần lớn thời gian, cô đều tìm một chỗ trên sân trường để ngồi nghe điện thoại của Phó Thời. Ở đây ánh sáng không quá sáng, buổi tối lại đông người, gần như chẳng ai chú ý đến góc nhỏ mà cô đang ngồi.

Dù chỉ là những cuộc nói chuyện đơn giản và có phần nhàm chán, Phó Thời vẫn không thấy mệt mỏi. Anh không bao giờ chủ động cúp máy trước.

Tạ Ly còn nhiều đồ chưa sắp xếp trong ký túc xá, muốn về sớm để dọn dẹp. Đang định mở lời thì nghe thấy giọng anh gọi.

\”Tạ Ly.\”

\”Ừ.\” Cô theo phản xạ đáp lại.

\”Chuyển sang gọi video đi.\” Phó Thời ngập ngừng, \”Không mất nhiều thời gian đâu.\”

Nghĩ lại, đúng là từ lúc liên lạc tới giờ, hai người chưa từng gọi video.

Tạ Ly không nghĩ nhiều, liền đồng ý: \”Được thôi. Nhưng chỗ em ánh sáng hơi tối.\”

\”Không sao cả.\”

Sau đó là một khoảng im lặng dài, đến mức Tạ Ly tưởng anh đã cúp máy. Cô định hạ điện thoại xuống thì nghe thấy giọng anh vang lên, khe khẽ:

\”Anh chỉ muốn nhìn thấy em.\”

Cô sững người.

Thực ra Phó Thời đã nghĩ ra rất nhiều cái cớ. Những cái cớ ấy, anh từng sử dụng rất thành thạo. Như kỳ nghỉ hè khi về nhà ông bà ngoại, anh luôn viện lý do như \”bấm nhầm\” để gọi video cho cô.

Chỉ là anh không thể mở lời nói câu \”Anh nhớ em.\”

Nhưng anh thực sự rất nhớ Tạ Ly, nỗi nhớ như hàng ngàn con kiến bò trong tim, để lại từng cơn đau râm ran.

Những cái cớ anh từng tìm mọi cách nghĩ ra, chỉ để che giấu tình cảm của mình.

Nhưng giờ đây, trong căn phòng trống trải này, khi cảm xúc như bị phong tỏa, anh nghĩ đến điều khác.

So với lòng tự trọng chẳng đáng là bao, anh sợ hơn việc cô giả vờ không thấy tấm chân tình của mình, rồi cứ thế an nhiên rời xa.

Thà rằng đưa nó ra, dù bị cô từ chối, thậm chí giẫm đạp lên, cũng vẫn còn hơn.

Phó Thời cúp máy, không vội gọi lại ngay. Anh tắt màn hình điện thoại, nhìn bóng mình phản chiếu trên đó, chỉnh lại tóc một chút, rồi mới mở khóa và gọi video.

Đầu dây bên kia rất nhanh đã chấp nhận cuộc gọi.

Ánh sáng từ màn hình đúng là hơi mờ, nhưng vẫn đủ để Phó Thời nhìn rõ người mà anh muốn thấy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.