Editor: Qin
Kỳ khai giảng mà Phó Thời từng mong đợi, giờ đây lại trở thành ngày mà anh ước sẽ không bao giờ đến.
Những ngày trước khi khai giảng, anh gần như lúc nào cũng bên cạnh Tạ Ly. Dù hai người đã gắn bó đến mức không thể tách rời, Phó Thời vẫn giữ cô trong tầm mắt từng giây từng phút.
Không chỉ vì muốn tận dụng từng chút thời gian để xây dựng tình cảm, mà còn bởi mỗi lần tách ra, cảm giác bất an và lo lắng lại dâng trào gấp bội.
Anh không ngừng nghĩ đến viễn cảnh, chỉ cần rời xa mình, liệu cô có lập tức quên anh? Liệu sẽ có một \”Triệu Nhất Lê\” hay \”Tiền Nhất Lê\” khác xuất hiện không?
Chắc chắn sẽ có. Tạ Ly đáng yêu như vậy, chắc chắn sẽ có vô số người như kẹo cao su bám riết lấy cô.
Nhất là khi anh không ở bên cạnh.
Chỉ cần tưởng tượng đến những điều này, cơn giận và nỗi lo lắng đã gần như khiến anh phát điên.
Chứng mất ngủ của Phó Thời ngày càng nghiêm trọng. Có những đêm anh không thể chợp mắt dù chỉ một phút.
Nhưng dù không muốn đến đâu, ngày khai giảng vẫn phải đến.
Hôm khai giảng, Phó Thời đến trường để nộp hồ sơ. Vì số lượng học sinh đông, trường sắp xếp khu vực đăng ký ở nhà thi đấu, không phải trong khuôn viên chính, điều này giúp anh tiết kiệm được không ít rắc rối. Anh nhanh chóng hoàn tất thủ tục của mình.
Khi bước ra khỏi nhà thi đấu, anh nhìn thấy Tạ Ly đang đứng chờ dưới tán cây gần đó.
Trường cô vẫn chưa khai giảng, nên hôm nay cô đến để đi cùng anh.
Bước chân Phó Thời hơi khựng lại.
Nếu cô không đổi nguyện vọng, giờ đây cô đã ở cùng trường với anh.
Dù những ngày qua Phó Thời cố tỏ ra rộng lượng, không để lộ chút bất mãn nào trước mặt Tạ Ly, nhưng mỗi khi ý nghĩ này hiện lên, ngực anh lại đau nhói như bị ai đó bóp nghẹt.
Anh hít một hơi để bình tĩnh, rồi bước về phía Tạ Ly. Nhưng ngay khi vừa nhấc chân, anh thấy một nam sinh cao gầy, mặc áo khoác tình nguyện viên, tiến thẳng đến chỗ cô.
\”Đàn em, em đã làm thủ tục nhập học chưa? Được phân vào ký túc nào? Nếu hành lý nặng quá, anh có thể giúp.\”
Vừa nghe câu đầu tiên, Tạ Ly đã lùi lại hai bước, liên tục xua tay: \”Không phải, em không phải học sinh của trường này. Em chỉ đi cùng người khác thôi.\”
\”Không phải học sinh ở đây?\” Dù nghe vậy, anh ta vẫn không có ý định từ bỏ, thậm chí còn tỏ vẻ hứng thú hơn, tiếp tục hỏi: \”Vậy em cũng là sinh viên mới phải không? Có phải trường bên cạnh…\”
Câu hỏi chưa dứt, một luồng khí lạnh đột ngột xuất hiện phía sau anh ta.
Nam sinh quay lại, nhìn thấy một chàng trai cực kỳ điển trai, nhưng khuôn mặt đang u ám, ánh mắt sắc lạnh lướt qua người mình.
Ánh mắt ấy chỉ dịu lại khi dừng ở cô gái bên cạnh.
Phó Thời bước tới, tự nhiên cầm lấy túi từ tay Tạ Ly.