Editor: Qin
\”Mình không thể chỉ có một mình cậu, và cậu cũng vậy. Cậu rồi sẽ có những người khác nữa.\”
Câu nói của Tạ Ly như đóng đinh Phó Thời tại chỗ.
Từ lúc cô ngập ngừng nhìn anh, đến khi quyết tâm quay lưng bước vào biệt thự, anh vẫn đứng yên, không có bất kỳ hành động nào.
Anh chỉ có thể đứng đó, nhìn bóng cô dần biến mất khỏi tầm mắt, thậm chí ngay cả một tiếng gọi níu giữ cô cũng không thốt ra được.
Bởi vì Phó Thời biết những gì Tạ Ly nói, vốn dĩ… vốn dĩ chính là suy nghĩ ban đầu của anh.
Vì thế anh đã để mặc cho mối quan hệ giữa hai người xa cách dần, bắt đầu kết bạn với những người khác, và cũng để Tạ Ly có không gian của riêng mình.
Nhưng…
Tống Nhất Lê thì không được.
Cậu ta không giống như Trình Mộ Tiêu, cậu ta không được phép!
Cậu ta không thể tồn tại.
Dù bên cạnh Tạ Ly có bao nhiêu người đi chăng nữa, vị trí cùng cô đi hết cuộc đời này, nhất định phải là của anh!
Cho dù tạm thời rời xa, nhưng trong tiềm thức của Phó Thời, anh vẫn luôn mặc định rằng vị trí ấy thuộc về mình.
Phó Thời cúi người nhặt chiếc kẹp tóc rơi trên đất. Anh nhớ lại cảm giác phấn khích khi mua nó tại buổi đấu giá, suy nghĩ rất lâu mới quyết định vứt bỏ hộp quà đi, chỉ vì muốn món quà này trông tự nhiên hơn, không quá giống một món quà… lấy lòng.
Nhưng giờ đây, nỗi hoảng loạn và hối hận ùa đến như sóng cuốn.
Anh sai rồi, ngay từ đầu anh đã sai.
Những thứ quý giá phải nắm thật chặt trong tay. Phải bảo vệ, không thể để lỏng dù chỉ một giây.
Phó Thời siết chặt chiếc kẹp tóc trong tay, cố gắng kiềm chế bản thân, nhưng chỉ cần nghĩ đến nguy cơ mất Tạ Ly, anh lại không thể kiểm soát được con thú dữ đang cuồng loạn trong lòng mình.
Hơi thở gấp gáp của anh đột ngột dừng lại khi thấy vết máu trên chiếc kẹp tóc.
Ban đầu Phó Thời nghĩ đó là máu của mình. Anh nới lỏng tay ra, nhưng phát hiện tay mình không hề bị thương. Nhớ lại khoảnh khắc Tạ Ly hất chiếc kẹp đi, anh chợt nhận ra…
Là cô bị thương.
Khoảnh khắc đó, lòng anh đau nhói.
Sự đau xót dành cho Tạ Ly chiếm trọn trái tim anh, khiến những cảm xúc phẫn nộ và ngột ngạt không có lối thoát cứ thế cuộn trào.
Nhưng anh không trách cô, không thể trách cô.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Phó Thời trở nên tàn nhẫn, tràn ngập sát khí. Tất cả đều là lỗi của Tống Nhất Lê!
Nếu không phải tại cậu ta, một người ngoan ngoãn như Tạ Ly sao có thể liên quan đến một kẻ nghèo rớt mồng tơi như vậy?
Chỉ cần cậu ta biến mất khỏi thế giới của Tạ Ly, mọi thứ sẽ ổn.
–
Lúc này nhìn Phó Thời rõ ràng đang không vui, Kiều Viễn tự giác thu lại thái độ cợt nhả thường ngày.