Editor: Qin
Khoảnh khắc nhìn thấy Phó Thời, cảm giác áp bức mà hai tháng xa cách đã dần phai nhạt trong lòng Tạ Ly lại một lần nữa ập đến, mạnh mẽ mà không thể kháng cự.
Không phải còn hai ngày nữa anh mới về sao? Sao bây giờ đã xuất hiện ở đây?
Phó Thời đang rất tức giận, điều này Tạ Ly cảm nhận được. Từ ánh mắt của anh nhìn sang, cô có thể thấy cơn bão tố đang cuộn trào bên trong đó.
Phải làm sao đây?
Tại sao cô lại sợ hãi? Tạ Ly không nói rõ được, chỉ biết rằng bản năng đã khiến cô bước thêm một chút về phía trước mặt Tống Nhất Lê, như thể muốn chắn ánh mắt của Phó Thời lại.
Dù cô biết rõ hành động này là vô ích. Với chiều cao vượt trội của Tống Nhất Lê, cô chẳng thể nào che chắn được ánh mắt của anh.
Thế nhưng, sự bảo vệ của cô lại giống như châm ngòi cho cơn giận của Phó Thời, khiến đầu óc anh như nổ tung.
Cô đang đề phòng anh, lại còn che chắn cho người khác trước mặt anh.
Phó Thời nhớ lại những gì mình vừa nhìn thấy: một nam một nữ trẻ tuổi đi bên nhau. Dù không nói một lời, thậm chí cố tình giữ chút khoảng cách, nhưng vẫn toát lên sự mập mờ không thể phủ nhận.
Anh đã nhìn thấy Tống Nhất Lê gọi cô lại và tặng quà cho cô.
Lúc đó, Phó Thời gần như nín thở.
Anh chăm chú dõi theo, trong lòng thầm hy vọng cô sẽ từ chối.
Nếu vậy anh có thể tự an ủi rằng đó chỉ là một kẻ quấy rối viển vông.
Nhưng Tạ Ly lại nhận món quà ấy.
Không chỉ nhận, anh còn nghe thấy cô hỏi:
\”Tại sao cậu lại tặng quà cho mình?\”
Câu hỏi với giọng điệu như nũng nịu, vừa ngây thơ vừa cố ý trêu chọc, khiến Phó Thời không thể tự lừa dối mình. Anh không ngốc, anh biết chuyện gì sắp xảy ra. Chỉ cần cậu con trai kia phá vỡ lớp ngăn mỏng cuối cùng, hai người bọn họ sẽ thuận lý thành chương mà…
Vì thế anh mở lời.
Đầu óc Phó Thời ù đi, hình ảnh nam nữ đứng cạnh nhau đâm vào mắt anh đau buốt.
Bên cạnh cô sao có thể là người con trai khác? Không được, vị trí đó là của anh, từ trước đến giờ luôn là của anh.
Không ai được phép tranh giành!
Phó Thời nhìn rõ khuôn mặt của chàng trai đó. Anh nhận ra, cậu chính là người từng gặp ở quán lẩu cay, sau này mới biết tên là Tống Nhất Lê.
Trong đầu anh lướt qua hàng loạt suy nghĩ. Có phải trong suốt hai tháng anh không ở đây, bọn họ ngày nào cũng gần gũi như vậy không?
Không đúng, anh nhớ lại nhiều cảnh tượng khác. Có lẽ ngay từ trước đó, ngay dưới mắt anh, hai người họ đã bắt đầu thân thiết rồi.
Tại sao anh lại không nhận ra? Tại sao không để ý chặt hơn?
Phó Thời bắt đầu tiến về phía họ. Anh không biết vẻ ngoài của mình lúc này đáng sợ đến mức nào: đôi mắt đỏ ngầu, gương mặt đầy đố kỵ và giận dữ, trông như sắp làm điều gì đó liều lĩnh.