Editor: Qin
Rời khỏi chỗ Tống Nhất Lê, cảm giác lo lắng muộn màng bắt đầu xâm chiếm tâm trí Tạ Ly.
Chắc chắn là Phó Thời đã tức đến mức quên gọi điện cho Tạ Hoài Chí, để rồi ông ta chỉ biết được việc Tạ Ly không rõ đi đâu qua lời tài xế. Nhưng tài xế cũng chẳng rõ tình hình cụ thể.
Khi Tạ Ly về đến nhà, cô thấy An Ngọc Trân đang nhận điện thoại từ Tạ Hoài Chí.
\”Tạ Ly? Chẳng phải con bé đi từ sáng rồi sao? Giờ vẫn chưa thấy đâu…\”
Câu nói còn chưa dứt, ánh mắt bà đã đụng phải Tạ Ly đứng ngay đó. Bà thoáng sững sờ, rõ ràng rất bất ngờ.
\”Tạ Ly? Chẳng phải con đi thành phố C cùng Phó Thời rồi sao? Sao giờ lại về đây?\”
Tạ Ly không trả lời.
Nhưng rõ ràng, Tạ Hoài Chí ở đầu dây bên kia đã nghe thấy. Tiếng ông ta giận dữ đến mức vang cả vào tai Tạ Ly.
\”Nó không đi à? Tôi biết ngay mà, đến những lúc thế này là lại làm chuyện tào lao. Bảo nó đợi đấy, tối nay tôi về sẽ xử lý.\”
Điện thoại vừa ngắt, tâm trạng Tạ Ly càng nặng nề hơn.
An Ngọc Trân không nổi giận như Tạ Hoài Chí, nhưng rõ ràng là bà không đồng tình, điều đó lộ rõ trên khuôn mặt.
\”Chuyện đã bàn bạc xong xuôi, sao con lại thay đổi vào phút cuối? Nhà ngoại Phó Thời chẳng phải con đã từng đến rồi sao? Còn bảo là họ đối xử rất tốt với con mà.\” Trước đó, Tạ Hoài Chí đã kể với bà không ít về những lợi ích khi Tạ Ly đến nhà họ Hứa, trong mắt bà, chuyện này đơn giản là trăm lợi không một hại, nên không thể hiểu được quyết định của Tạ Ly.
Tạ Ly bỗng thấy chán ngán việc phải viện ra hàng loạt lý do, để rồi cuối cùng đều bị phản bác.
\”Con không muốn đi.\” Cô ngẩng đầu lên, hiếm hoi mà dám thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ thật, \”Con không thích đến nhà người khác.\”
Trong khoảnh khắc đó, cô mơ hồ có chút kỳ vọng.
Cô mong mẹ mình sẽ giật mình nhận ra, nhận ra rằng chưa từng hỏi qua ý kiến thực sự của cô. Sau đó bà sẽ nói một câu: \”Không sao, không muốn đi thì đừng đi. Mình cứ ở nhà mình thôi.\”
Cô chăm chú nhìn khuôn mặt của An Ngọc Trân, thấy được trong mắt bà có một thoáng bối rối và ngỡ ngàng.
Nhưng trước khi cô kịp nhen nhóm hy vọng, bà đã nhíu mày: \”Con đúng là không biết điều. Trên đời này đâu có chuyện muốn làm gì thì làm, không muốn làm thì không làm?\”
Câu nói ấy lại là những lời trách mắng quen thuộc với Tạ Ly.
\”Con nhìn ba con xem, chẳng lẽ ông ấy thích đi làm sao? Ai mà không muốn ở nhà thoải mái? Nhưng ông ấy vẫn dậy sớm đi làm, vì cái gì chứ? Không phải là vì gia đình này, vì các con sao?\”
Ánh sáng cuối cùng trong mắt Tạ Ly vụt tắt.
Cô cúi đầu, lặng lẽ nghe mẹ tiếp tục trách móc không ngừng.
\”Lần này con làm ba con tổn thương thật đấy. Mấy ngày trước ông ấy còn bảo với mẹ, con biết điều thế nào, khiến ông ấy yên tâm ra sao, chưa bao giờ làm ông ấy thất vọng. Vậy mà giờ quay đi ngoảnh lại, con lại làm ra chuyện như thế này. Con nghe lời ba con một chút thì có sao? Người lớn làm sao hại con được?\”