[Hoàn Edit] Trước Khi Ly Hôn – Cáp Tử Phi Thăng – 💫 Chương 46 💫: Từ chối – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn Edit] Trước Khi Ly Hôn – Cáp Tử Phi Thăng - 💫 Chương 46 💫: Từ chối

Editor: Qin

Sáng hôm sau, khi Tạ Ly đang ăn sáng, Tạ Hoài Chí dặn dò cô vài câu:

\”Đến đó nhớ ngoan ngoãn, hiểu chuyện một chút, làm người ta yêu quý. Nếu cần tiền thì cứ nói với ba, ba sẽ chuyển vào thẻ cho con.\”

Có lẽ vì gần đây Tạ Ly rất hợp tác, nên giọng điệu của ông ta cũng khá ôn hòa.

Vẻ dịu dàng này khiến Tạ Ly thoáng nhớ về người cha từng ôm cô trong vòng tay khi còn bé, về sự ngưỡng mộ, kính yêu mà cô dành cho ông ta ngày ấy. Nhưng giờ đây, tất cả những cảm xúc ấy dường như đã bị mài mòn, chỉ còn lại nỗi sợ hãi.

Cô thu lại suy nghĩ, chỉ khẽ đáp: \”Dạ.\”

Lên xe, Tạ Ly bảo với tài xế rằng còn sớm, cô muốn ghé qua trung tâm thương mại mua vài thứ, rồi để ông dừng xe trước cửa.

Cô cố ý nói thời gian muộn hơn giờ bay thực tế hai tiếng, để đảm bảo tài xế không lo lắng gọi điện báo cho cô hay Tạ Hoài Chí.

May mắn là tài xế không biết giờ bay chính xác, chỉ làm theo sắp xếp của cô.

\”Vậy để tôi đi cùng cô nhé.\”

\”Không cần đâu…\” Tạ Ly lập tức từ chối, \”Cháu định mua vài món đồ cá nhân, chú cứ đợi tôi ở đây là được rồi.\”

Bình thường trong mắt mọi người, cô luôn là một cô gái ngoan ngoãn, dễ chịu, nên chẳng ai nghi ngờ gì cô.

Nghe cô nói vậy, tài xế không cố chấp nữa, vui vẻ phất tay: \”Được rồi, cô đi đi, tôi đợi ở đây.\”

Tạ Ly khẽ gật đầu.

Giờ cất cánh là 10 giờ.

Cô đi một vòng quanh trung tâm thương mại, sau đó rời qua cổng khác. Đến khoảng 9 giờ, cô tìm một góc yên tĩnh, lấy điện thoại ra và bật nguồn.

Ngay khi vừa mở máy, tiếng chuông cuộc gọi vang lên.

Tạ Ly giật mình nhìn vào màn hình. Cái tên mà Phó Thời đã tự tay lưu lại hiện lên trước mắt cô. Cô hít sâu, cố gắng ổn định cảm xúc rồi mới nhấn nút nghe.

\”Alo?\”

Phó Thời người vừa trải qua cảm giác bực bội và lo lắng khi chờ đợi, lập tức dịu lại khi nghe thấy giọng nói mềm mại, dịu dàng của cô, giống như viên kẹo bông đường tan trong lòng.

Anh nhìn màn hình lớn trước mặt hiển thị thông báo kiểm vé.

Anh đã mua vé hạng nhất, hoàn toàn có thể ngồi trong phòng chờ VIP. Nhưng vì lo Tạ Ly đến không tìm được chỗ nên anh vẫn ngồi đợi ở sảnh.

\”Bắt đầu kiểm vé rồi.\”

Giọng anh rất bình tĩnh. Dù cô đến muộn, anh cũng không tỏ ra sốt ruột hay khó chịu.

Nhưng thực ra thay vì mất kiên nhẫn, cảm giác chiếm lấy tâm trí anh là một nỗi bất an khó tả. Khi câu nói vừa dứt mà đầu dây bên kia vẫn im lặng, sự bất an ấy càng trở nên rõ ràng.

Phó Thời thậm chí nghĩ rằng có thể tín hiệu ở sân bay không tốt. Anh ghé sát điện thoại vào tai, nhưng chỉ nghe thấy sự im lặng cùng tiếng thở khe khẽ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.