Editor: Qin
Hôm nay Tạ Ly đến trường rất sớm.
Đêm qua, cô lại mất ngủ đến tận khuya, tất cả chỉ vì phần ma lạt thang mà Phó Thời mang về.
Cô thật sự không ngờ, một người luôn gọi mấy món ăn vặt như vậy là \”thực phẩm rác\” như anh, lại chịu khó đến mức đặc biệt đi mua cho cô.
Phó Thời tất nhiên không hiểu được nỗi bất an và lo lắng của cô. Anh chỉ ngồi bên kia bàn, lặng lẽ quan sát cô ăn.
Tạ Ly thì không dám nhìn cậu, cũng chẳng để ý đến ánh mắt dường như có chút mãn nguyện của cậu ấy.
Cô chỉ cần nghĩ đến cảnh anh và Tống Nhất Lê gặp mặt nhau, là lập tức cảm thấy đầu óc căng thẳng, bát ma lạt thang ngon lành trước mặt cũng trở nên khó nuốt.
Dù cô tự nhủ rằng, kể cả Phó Thời có đến quán, Tống Nhất Lê cũng sẽ không liên tưởng gì đến cô.
Nhưng sự lo lắng vẫn không ngừng bủa vây, khiến cô bứt rứt không yên.
Phó Thời ngồi đối diện, bắt chéo chân, thấy cô cúi đầu ăn không ngẩng lên, liền hỏi một câu:
\”Ngon lắm à?\”
Tạ Ly chỉ ậm ừ một tiếng.
Cô như một chú sóc nhỏ đang cẩn thận nhấm nháp thức ăn, dáng vẻ đó làm khóe miệng Phó Thời không kiềm được mà cong lên. Dù chỉ là một chuyện nhỏ nhặt, nhưng trong lòng anh vẫn dâng lên cảm giác thỏa mãn khó tả.
Nhìn thấy vài lọn tóc cô buông xuống gần sát bát ăn, anh theo bản năng đưa tay ra, định vén giúp. Nhưng trước khi chạm vào, Tạ Ly đã quay đầu lại, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm vào anh.
Bàn tay lơ lửng giữa không trung của Phó Thời khựng lại. Anh hạ tay xuống như không có chuyện gì, hờ hững nói:
\”Tóc cậu rớt xuống rồi.\”
Tạ Ly sực tỉnh, vội vàng gom tóc lại, buộc lên.
Phó Thời theo thói quen đưa tay vào túi, trong thoáng chốc cảm thấy phiền muộn, như muốn lấy điếu thuốc để làm dịu cảm xúc. Nhưng cuối cùng, anh không làm vậy.
Anh không thích ánh mắt cảnh giác của cô, trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh bạn gái của Kiều Viễn cười đùa thân thiết bên cậu ta. Nếu là họ, một hành động nhỏ như vừa rồi sẽ trở nên rất tự nhiên.
Ánh mắt Phó Thời trầm xuống, anh lơ đãng hỏi:
\”Quán này hình như là nhà của bạn cùng lớp chúng ta đúng không?\”
Tạ Ly đang cúi đầu ăn, nghe câu hỏi đó, cô hơi chững lại, rồi chậm rãi nuốt thức ăn, đáp:
\”Đúng vậy.\”
Phó Thời dường như không phát hiện ra sự khác thường, nhưng chỉ một câu nói ngắn ngủi của anh cũng đủ khiến Tạ Ly rơi vào trạng thái bồn chồn suốt đêm.
Sáng hôm nay, cô đứng đợi trước cổng trường từ rất sớm.
Không lâu sau, Tống Nhất Lê xuất hiện.
Cô nhìn thấy cậu từ xa. Ban đầu định giả vờ như tình cờ gặp, nhưng bước chân cứ vô thức tiến lên, chẳng mấy chốc đã chạm ánh mắt của cậu.