Editor: Qin
Tạ Ly từ lâu đã quen với tính cách của Phó Thời—luôn chỉ quan tâm đến mình, không để ý người khác ra sao. Chính cô cũng đã sống như vậy suốt nhiều năm. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt lúng túng của cô bạn cùng bàn mới, cô vẫn cảm thấy có chút ngại ngùng.
Cô bạn này không quá thân quen với Tạ Ly, nhưng cô biết tên là Lưu Kỳ.
May mắn là Tạ Ly đã tìm được bài tập tiếng Anh, cô vội vàng đưa cho Phó Thời.
\”Của cậu đây.\”
Thái độ qua loa của cô khiến Phó Thời cau mày, nhưng điều làm anh khó chịu hơn cả là Tạ Ly vừa nói xong với mình đã lập tức quay sang Lưu Kỳ, giọng nói dịu dàng hơn hẳn:
\”Bài đọc hiểu ở đoạn ba khó ghê, mình không hiểu gì cả. Lát nữa cậu có thể so đáp án với mình không?\”
Vẻ lúng túng của Lưu Kỳ nhanh chóng chuyển thành nụ cười: \”Được thôi. Nhưng mình cũng chẳng hiểu mấy đâu, toàn đoán đại thôi.\”
Cô ấy vừa nói vừa giúp Tạ Ly sắp xếp sách vở, hai người nhanh chóng hòa hợp, cười nói vui vẻ, khiến Phó Thời ngồi phía sau chỉ biết nén cơn bực trong lòng.
Phiền chết đi được.
Dù là nam hay nữ, chỉ cần có ai đó thân thiết với Tạ Ly là anh đều cảm thấy khó chịu.
Anh nhìn chỗ ngồi bên cạnh mình, cảm thấy hối hận. Thà để cô ngồi cạnh mình như hồi cấp hai còn hơn, không để ai đến gần được.
Nhưng như vậy… có phải quá rõ ràng không?
Quá rõ ràng? Phó Thời không muốn nghĩ sâu thêm, nhưng chỉ cần lướt qua ý tưởng đó, mặt anh đã nóng bừng vì xấu hổ và bực bội.
Ánh mắt anh quay lại nhìn Tạ Ly. Cô dường như không hề nhận ra gì cả, tiếp tục trò chuyện vui vẻ với người bạn cùng bàn mới.
Hối hận thật rồi. Nếu biết trước thế này, anh đã để cô tiếp tục làm bạn cùng bàn từ đầu năm học, sẽ không phải chịu cảnh chướng mắt thế này.
Phó Thời cúi đầu nhìn bài tập tiếng Anh của Tạ Ly.
Thực ra, anh rất ít khi làm bài tập. Lúc nãy, anh chỉ viện cớ để bắt chuyện với cô. Phải mất một lúc, anh mới lục ra được tờ bài tập trống không từ chồng giấy chưa từng động tới.
–
Dù ngồi trước Phó Thời, cuộc sống của Tạ Ly không thay đổi nhiều.
Anh chủ yếu chỉ tìm cô để mượn đồ.
Hôm nay là bài tập, ngày mai lại là cuốn vở.
Ban đầu, Tạ Ly vẫn giật mình mỗi lần anh chạm nhẹ vào lưng mình. Nhưng bây giờ, cô đã quen đến mức có khi còn thản nhiên viết nốt câu dang dở trước khi quay lại.
Ngay cả khi hết giờ học, Phó Thời cũng không gọi cô mà chỉ dùng ngón tay chạm vào lưng.
Lúc này, Tạ Ly không làm bài tập, mà quay lại ngay: \”Có chuyện gì thế?\”
Cô vừa xoay người, mái tóc mềm mại của cô khẽ vung lên, tỏa ra mùi hương thoang thoảng khiến Phó Thời bất giác ngây người.