Editor: Qin
Khi Tạ Ly tỉnh lại lần nữa, cô phát hiện mình đang nằm trong bệnh viện, người đầu tiên cô nhìn thấy chính là Trình Mộ Tiêu.
Phòng VIP là kiểu phòng suite, Trình Mộ Tiêu vừa bước từ nhà vệ sinh ra, tay còn chưa kịp lau khô. Vừa chạm vào ánh mắt đã mở của Tạ Ly, viền mắt cô nàng lập tức đỏ hoe, nóng rực lên, liền nhanh chân bước tới bên giường, xúc động nắm lấy tay bạn, vừa nói vừa như muốn khóc: \”Cậu làm tớ sợ chết khiếp! Cậu biết lúc đó cậu dính đầy máu nhìn đáng sợ lắm không? Tớ đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, bảo cậu đổi cái xe tốt hơn đi, cậu không nghe, giờ thì sao hả? Nhìn lại cái xe rách nát kia của cậu kìa, đúng là đồ bỏ đi mà!\”
Cô nàng vừa mừng rỡ, vừa đau lòng, lại thêm chút sợ hãi còn chưa tan, nói năng chẳng còn mạch lạc nữa. Nói xong một tràng mới phát hiện người nằm trên giường quá yên lặng.
Tạ Ly không nói gì, chỉ bình tĩnh nhìn cô nàng chằm chằm. Trình Mộ Tiêu cảm giác không ổn, lo lắng vội vàng hỏi: \”Cậu sao thế? Có chỗ nào không ổn à?\”
Người trên giường vẻ mặt bỗng trở nên ngơ ngác, mở miệng hỏi: \”Cậu… là ai?\”
Trình Mộ Tiêu lập tức sững sờ tại chỗ: \”Chuyện gì thế này? Bác sĩ chẳng phải bảo không sao sao? Cậu đợi chút, tớ lập tức đi gọi bác sĩ.\”
\”Ấy!\” Tạ Ly vội vàng gọi cô nàng lại, \”Tiêu Tiêu, tớ đùa cậu thôi mà.\”
Thực ra, Tạ Ly đã tỉnh được một lúc rồi.
Khoảnh khắc tỉnh lại, ý nghĩ đầu tiên lướt qua đầu cô chính là, may quá, vẫn còn sống.
Ngay sau đó, cô từ từ thử động đậy ngón tay, ngón chân dưới lớp chăn. Vẫn có thể cử động, vẫn có cảm giác. Trước mắt là trần nhà trắng tinh của phòng VIP, bên tai vang lên tiếng tích tích đều đặn từ máy theo dõi.
Ngoại trừ đầu hơi đau một chút thì có vẻ cũng không còn vấn đề gì nghiêm trọng. Nghĩ tới đây, Tạ Ly cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Khi ấy cô hoàn toàn không dám cược vào tốc độ cứu hộ, chỉ có thể cố gắng giảm tốc bằng cách liên tục va vào hàng rào ven đường. Cuối cùng, hình như cô đâm vào chân cầu mới dừng lại được.
Tạ Ly nhớ lại cảnh tượng lúc đó, cơ thể lập tức rơi vào cảm giác mất kiểm soát đáng sợ ấy lần nữa. Khi ấy, cô chỉ căng thẳng tột độ, nhưng bây giờ thì khác, một cảm giác sợ hãi muộn màng đang cuốn lấy cô, khiến nhịp thở của cô cũng trở nên dồn dập hơn.
Mãi đến khi nhìn thấy Mộ Tiêu, cô mới hoàn toàn thoát khỏi cơn ác mộng vừa rồi.
Trình Mộ Tiêu bấy giờ mới ý thức được là cô bạn đang trêu chọc mình, tức giận muốn đấm Tạ Ly một cái, nhưng vừa giơ tay lên lại chẳng nỡ đánh xuống: \”Tớ thấy cậu đúng là khỏe rồi đấy, còn đùa được với tớ cơ mà!\”
Tạ Ly yếu ớt mỉm cười: \”Tớ chỉ muốn giúp cậu đỡ căng thẳng chút thôi.\”
Giọng cô rất nhỏ, nụ cười cũng có phần miễn cưỡng, rõ ràng vừa tỉnh lại còn chưa khôi phục hoàn toàn sức lực. Điều này lại khiến Trình Mộ Tiêu thêm phần đau lòng.