[Hoàn – Edit] Siêu Cấp Trà Xanh Ở Niên Đại Văn Nằm Thắng. – Chương 88: Tết Âm Lịch. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Edit] Siêu Cấp Trà Xanh Ở Niên Đại Văn Nằm Thắng. - Chương 88: Tết Âm Lịch.

Chương 88: Tết Âm Lịch.

Edit: Lục Trà Cuồng Ma

===

Đôi mắt sâu thẳm như vực sâu, sâu không thấy đáy.

Đường nét khuôn mặt của chủ đôi mắt anh tuấn, dáng người cao gầy, 2 chân thẳng tắp thon dài, nếu không phải có châu ngọc như Ôn Như Quy ở trước mặt, anh ta thật sự được coi là một người đàn ông rất anh tuấn.

Bộ trưởng Cao của văn phòng đối ngoại thành phố ra tiếp đón, đứng trong gió nên giọng nói có chút run rẩy: \”Chào đồng chí Tạ, tôi là bộ trưởng Cao của văn phòng đối ngoại, cuối cùng cũng chờ được anh tới rồi!\”

Tay Tạ Thành Chu bị nắm chặt lấy: \”Chào bộ trưởng Cao, chào anh, để các anh đưa nhiều người như vậy tới đón chúng tôi, trong lòng tôi thật sự rất áy náy!\”

Bộ trưởng Cạo gật đầu: \”Đồng chí Tạ, anh đừng khách sáo, anh rời xa tổ quốc gần 30 năm rồi, khó có khi được trở về thăm người thân, chúng tôi nhất định phải chiêu đãi anh thật tốt!\”

Năm 1947, hội phiên dịch tiếng Trung của Liên Hiệp Quốc triệu tập các phiên dịch viên dự thi tiếng Trung, năm đó chỉ tuyển chọn 4 người, Tạ Thành Chu chính là 1 người trong số đó.

Năm đó Tạ Thành Chu đưa theo vợ đi New York, tính đến bây giờ đã gần 30 năm chưa về tổ quốc.

Tạ Thành Chu nghe được lời này, 2 mắt và mũi cảm thấy chua xót.

Người tha hương không dễ dàng, người sống ở đất nước xa lạ lại càng khó khăn hơn!

Khi mới bắt đầu xây dựng nước, đất nước bị nước Mỹ cản trở nhiều mặt, dẫn tới việc hơn 20 năm vẫn chưa thể lấy lại được ở vị trí ở Liên Hiệp Quốc, cho đến tháng 10 năm 1971, giành được thắng lợi cuối cùng trong đại hội Liên Hiệp Quốc lần thứ 26.

Lần này không có khói thuốc súng đạn chiến tranh nhiều năm, cuối cùng viết lên một dấu chấm hết hoàn mỹ.

Nhưng sau khi đất nước lấy được quyền hợp pháp, những phiên dịch viên bọn họ vẫn không có cách nào về nước, cho đến năm nay thời cơ mới chín muồi.

Bước lên mảnh đất đã sinh ra và nuôi dưỡng mình một lần nữa, sự dâng trào và kích động trong lòng ông ta không có ngôn từ nào có thể biểu đạt được.

Mọi người thấy 2 mắt Tạ Thành Chu đỏ bừng lên, đều không nhịn được cảm động, có một 2 đồng chí nữ còn đưa tay lau mắt theo.

Một người trẻ tuổi đứng ở phía sau Tạ Thành Chu thấy thế thì lấy một cái khăn được gấp gọn gàng từ trong túi ra đưa cho Tạ Thành Chu: \”Cha, cha mau lau nước mắt đi, lớn như vậy rồi còn khóc sẽ rất mất mặt.\”

Tạ Thành Chu xoay người trừng mắt nhìn con trai một cái, rồi quay đầu lại giới thiệu với mọi người: \”Đây là Tạ…. con trai của tôi, mọi người gọi nó là Tiểu Tạ là được.\”

Gió hơi lớn, Đồng Tuyết Lục đứng ở phía sau không nghe rõ đối phương nói gì.

Người trẻ tuổi được gọi là Tiểu Tạ gật đầu chào hỏi mọi người, tuy rằng không có chướng ngại khi giao tiếp, nhưng nghe giọng điệu mang theo hơi hướng bên nước Mỹ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.