[Hoàn Edit – H Văn] Yết Kim Môn – Thượng Quan Thiển Tốc – 🥀 Chương 49 🥀: Chu toàn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn Edit – H Văn] Yết Kim Môn – Thượng Quan Thiển Tốc - 🥀 Chương 49 🥀: Chu toàn

Editor: Thảo Anh

Dưới sự chỉ dẫn của Hoa Nhuận Sinh, Thời Vũ ngồi vào ghế phụ của một chiếc xe hơi màu đen. Còn anh ta thì ngồi ở hàng ghế sau, tiện để khống chế Dư tam tiểu thư.

Từ Lăng Xuyên đến bến cảng mất gần hai tiếng. Suốt chặng đường, từng giây trôi qua dài như năm.

Thời Vũ và Dư tam tiểu thư khỏi cần nói, mạng sống bị uy hiếp, ai mà chẳng sợ hãi, chẳng bất an?

Còn Hoa Nhuận Sinh thì lo kế hoạch xảy ra trục trặc. Bởi thời gian hơi gấp, nếu lỡ chuyến tàu, anh ta sẽ phải tính đường khác. Mà một khi bị người ở đốc quân phủ phát hiện, mọi kế hoạch của anh ta sẽ hoàn toàn sụp đổ, thậm chí còn phải bỏ mạng.

Hoa Nhuận Sinh đã chuẩn bị rất lâu cho lần hành động này, không thể chấp nhận thất bại, cũng không có đường để thất bại.

Muốn mua được khẩu súng đang cầm trong tay, anh ta đã xoay xở đủ cách. Ban đầu lặn lội ra chợ đen nhưng không có hàng, cuối cùng đành phải nhờ người quen mua lại từ một sĩ quan quân đội, là hàng cũ nhưng vẫn mất tới những một trăm tám mươi đồng.

Có súng trong tay, mọi việc dễ hơn nhiều.

Trước đó nửa tháng, anh ta đã điều tra được Thời Vũ sẽ tổ chức triển lãm tranh ở phố Bình An, một nơi sầm uất bậc nhất Lăng Xuyên.

Người đông, tạp nham, đúng là nơi thích hợp để hành động.

Anh ta biết Thời Vũ là người có nghĩa khí, thà mình chịu thiệt cũng không muốn liên lụy bạn bè. Nên sự xuất hiện của Dư tam tiểu thư chẳng những không làm rối kế hoạch mà ngược lại còn giúp anh ta một tay.

Ý định ban đầu của Hoa Nhuận Sinh là lừa được Thời Vũ lên tàu, sau đó cho người xử lý Dư tam tiểu thư ở nơi không người biết, rồi mang xác về Lăng Xuyên ngụy trang thành một tai nạn bất ngờ. Tránh để cô ấy quay lại báo tin.

Thế nhưng đến cảng, Thời Vũ kiên quyết yêu cầu anh ta phải thả Dư tiểu thư trước, cô mới chịu đi cùng.

Anh ta đồng ý, ra hiệu bằng mắt với tài xế, đối phương hiểu ngay.

Xuống xe, Thời Vũ nhân cơ hội tạm biệt Dư tam tiểu thư, đưa cho cô ấy chiếc túi xách của mình, căn dặn: \”Từ cảng về Lăng Xuyên xa lắm, đi đường sẽ cần dùng đến tiền, cô cầm lấy cái này.\”

Dư tam tiểu thư nhận lấy túi, ngơ ngác mất một nhịp, nhưng rồi hiểu ra ngay ẩn ý của Thời Vũ.

\”Cô cũng cần dùng tiền trên đường mà, cô giữ lại đi.\”

\”Không đâu, Nhuận Sinh đã sắp xếp hết rồi, chúng tôi trên đường không thiếu gì cả. Ngược lại là cô phải bình an trở về Lăng Xuyên, để người nhà an tâm.\” Thời Vũ liếc Hoa Nhuận Sinh một cái, \”Phải không, Nhuận Sinh?\”

Nghe cô gọi như vậy, Hoa Nhuận Sinh có phần kinh ngạc, vui mừng ra mặt, gật đầu liên tục: \”Phải rồi. Thời Vũ đã theo tôi, tôi sẽ không để cô ấy chịu thiệt.\”

Thời Vũ lại gật đầu ra hiệu cho Dư tam tiểu thư nhanh chóng rời đi.

Dư tiểu thư nước mắt lưng tròng: \”Cô Thời, cô bảo trọng.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.