[Hoàn Edit – H Văn] Yết Kim Môn – Thượng Quan Thiển Tốc – 🥀 Chương 40 🥀: Hoá ra là giai nhân – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn Edit – H Văn] Yết Kim Môn – Thượng Quan Thiển Tốc - 🥀 Chương 40 🥀: Hoá ra là giai nhân

Editor: Thảo Anh

Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, đoàn tàu đã đến Trạch Đô.

Lạnh đến cắt da. Thời Vũ quấn mình trong áo lông chồn, đầu đội mũ nỉ dáng chuông, chân mang bốt da hươu, cổ quàng khăn len to sụ, tay còn đeo găng da, thế mà vẫn rét run người. Thẩm Duật cởi áo khoác khoác lên người cô, còn mình chỉ mặc quân phục lót da cừu, đứng giữa gió sớm, cô hỏi có lạnh không, anh chỉ mỉm cười nói \”không lạnh.\”

Trên sân ga đứng đầy binh lính, mặt ai nấy đỏ hồng lên vì giá buốt, nom chẳng khác gì từng đóa bạch trà mùa đông, bị hái mang ra sân ga để duyệt quân.

Xe của họ đợi ở bên ngoài nhà ga. Vì thói quen của Thẩm Chi Dương, trước mặt binh sĩ nhất định phải tỏ rõ tác phong thân chinh, nên chưa bao giờ cho xe đợi ngay sân ga, mỗi lần xuống tàu đều phải đi bộ một đoạn.

Gió thốc từng trận, vừa mở miệng là gió lùa vào đầy họng. Thẩm Duật nắm tay cô, dùng khăn quàng quấn kín mặt cô lại, chỉ chừa lại đôi mắt nhìn anh. Mà anh thì vẫn cứ cười, không biết sao mặt không cứng lại vì lạnh.

Trời rét đến mức hơi thở vừa phả ra đã kết thành bụi băng.

Anh lớn lên trong khí hậu thế này sao? Thứ không khí hanh khô, lạnh sắc như dao, khó trách sắc mặt anh lúc nào cũng điềm đạm. Trời quang, góc cạnh rõ ràng, khó trách gương mặt anh cũng sắc nét như vậy.

Cô bị quấn đến phồng như một cục bông khổng lồ, nhìn lại anh thì vẫn bước đi nhẹ nhàng, dáng vẻ ung dung như cây ngọc giữa rừng tuyết. Có lúc cô nghi anh là kiểu \”chọn phong độ bỏ qua ấm áp\”, vì rõ ràng trong va-li vẫn còn áo khoác.

Nhưng anh chưa bao giờ tỏ ra mình phong lưu nho nhã, càng không tự ví mình là Phan Nhạc hay Vệ Giới. Anh đúng là kiểu quân nhân được đào tạo kỹ lưỡng, một quý tộc kín đáo giấu bên trong lớp kỷ luật sắt thép.

Vẫn là phó quan của anh lái xe. Cô tựa như một chú gấu nhỏ ôm lấy thân cây to là anh, mà \”thân cây\” đó dang tay ôm trọn cô vào lòng, tay siết tay cô thật chặt, ngón cái chậm rãi mơn trớn mu bàn tay cô.

Cô mải ngó ra ngoài cửa sổ. Bên đường là khu chợ sớm, có rất nhiều hàng quán bán đồ ăn sáng, khói bốc nghi ngút từ những xửng hấp, thoáng qua kính xe cũng như ngửi được mùi thơm. Người người ngồi ở vỉa hè cầm bát sữa đậu nành, gặm bánh bao nhân thịt, cô nhìn mà mê mẩn. Nếu chưa ăn sáng, e cô đã xuống xe chen chân thử một phần.

Thẩm Duật quan sát cô, thỉnh thoảng lại ghé tai cô thì thầm: \”Muốn ăn cái kia không?\”, \”Anh đi mua cái này cho em nhé?\”

Cuối cùng, tay cô cầm thêm hai xiên kẹo hồ lô.

Đường dính cả vào khăn quàng. Thẩm Duật không thích vị chua, nhưng vẫn bị cô nhét một viên vào miệng.

Anh bị chua đến nhíu mày, Thời Vũ lần đầu thấy anh làm mặt như vậy, liền cười đến ôm bụng.

Cuối cùng anh cũng nuốt xong, chua đến mức không nói nên lời.

Thời Vũ ghé sát tai anh, hơi thở mang theo vị chua ngọt của kẹo hồ lô: \”Trưởng quan, bây giờ anh hiểu cảm giác bị lấp đầy… là thế nào rồi chứ?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.