Editor: Thảo Anh
Thẩm Duật ôm lấy cô, tiếp tục hôn trong bóng tối thật lâu.
Lưỡi anh linh hoạt mà mạnh mẽ, quấn lấy cô, khuấy đảo đến mức tâm trí cô cũng chìm đắm theo. Đầu cô tựa vững vào vai anh, tay vòng qua lưng anh ôm chặt.
Âm thanh trò chuyện bên ngoài dường như đã cách họ rất xa, trong tai chỉ còn lại tiếng thở dồn dập, ấm áp và mềm mại của nhau, như một làn sóng cuốn trôi tất cả huyên náo ngoài kia.
Bàn tay to lớn của anh áp trên ngực cô, lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa nắn đầu nhũ hoa qua lớp vải, xoa đến phát ra tiếng sột soạt khe khẽ. Tay kia luồn từ đường xẻ sườn của sườn xám vào, cách lớp quần lót ướt đẫm mà xoa nắn tiểu huyệt của cô.
\”Ưm…\”
Thời Vũ rên lên, thân thể mềm nhũn ngã vào lòng anh. Anh bế ngang cô lên, cả hai cùng ngã xuống một chiếc giường trải đệm dày êm ái.
Anh vén tà áo dài về phía sau, vật cứng bên dưới áp sát vào chỗ tư mật của cô. Trong bóng tối chỉ cảm thấy nặng trĩu và nóng rực, giống như một cái búa sắt nện xuống, đến cả quần lót cũng bị hơi nóng ấy hun mềm đi.
Thẩm Duật nghiêng đầu, qua lớp khăn lụa mà hôn vào tai cô, hơi thở anh phả vào như một luồng gió ẩm nóng rít lên bên tai. Cô khẽ rên rỉ, bất giác vén khăn ra, đầu lưỡi anh lập tức chạm lên tai cô, tiếp tục xoay quanh vành tai mà thiêu đốt.
\”Ưm… Đây là đâu vậy?\”
Cô thở dốc, giọng khẽ như gió thoảng.
\”Động phòng.\”
Âm giọng trầm khàn của anh rót thẳng vào tai cô, như xuyên vào tận sâu bên trong, khiến từng sợi dây thần kinh trong tai cô run rẩy.
Toàn thân Thời Vũ giật bắn mấy cái.
Động… phòng…?
Chắc là một gian phòng ngủ nào đó.
Cô tiếp tục thì thầm, gần như không nghe thấy: \”Có… có điện không…\”
\”Muốn bật đèn à?\”
\”Ừm…\”
\”Vậy em nên gọi anh là gì?\”
\”Trưởng… quan…\”
Anh dừng lại. \”Sai rồi.\”
Cây búa sắt đang ép sát nơi hoa tâm liền nhấn mạnh lên nhụy hoa của cô.
\”Đoán lại đi.\”
\”Ư….\” Thời Vũ cảm giác đầu óc trống rỗng, chẳng nghĩ ra được gì cả.
\”Ông… chủ…\”
Cô không phân biệt nổi nữa, đành buột miệng nói đại, mong rằng đoán trúng.
\”Chát!\” Một tiếng giòn tan, mông bên hông cô bị vỗ một cái.
\”Thư ký Thời… đúng là lúc nào cũng chỉ nghĩ đến công việc ha.\”
Đèn bật sáng đột ngột.
Anh dùng răng cắn lấy nút áo bên ngực cô, từng chiếc một mà cởi ra. Dường như rất hờ hững mà lại rất thong thả, \”Anh nghe lão soái bảo, em gọi ông ấy là father đấy nhỉ…\”