Editor: Thảo Anh
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Duật ra ngoài lo công vụ, Thời Vũ ở nhà dùng cơm trưa xong thì được phó quan đưa xe đến ga tàu.
Đây là lần đầu tiên cô đi đến vùng còn ở phía Bắc hơn cả Lăng Xuyên. Thẩm Duật nói nơi đó mọi thứ đã được chuẩn bị đầy đủ, chỉ cần cô mang theo quần áo đủ ấm là được.
Ban đầu anh định sẽ quay về trong vòng ba ngày, bảo cô ở nhà chờ. Nhưng Thời Vũ lại nói muốn về quê anh một chuyến. May mà sức khỏe cô đã ổn, Thẩm Duật bèn đồng ý.
Họ đi bằng tàu riêng của Thẩm Chi Dương.
Vị lão soái này vốn là người ưa xa hoa, rất coi trọng hình thức, vì thế chuyến tàu riêng này được trang bị đến nơi đến chốn, đúng nghĩa \”văn võ song toàn\”.
Về mặt an ninh, trên tàu có trang bị súng máy hạng nặng, cả ụ pháo cỡ nhỏ, thiết bị thông tin liên lạc đầy đủ, thuận tiện cho việc phòng vệ, tuần tra và chỉ huy tác chiến.
Còn về phần nội thất bên trong thì xa hoa chẳng kém gì một cung điện di động.
Tường ốp gỗ trầm từ Thiên Trúc, thảm lông từ thảo nguyên Mông Cổ, chăn đệm từ đất Thục, đến cả thư phòng cũng được trang hoàng như một hang đá nghệ thuật, khiến cho cảnh đông bên ngoài khung cửa sổ trở nên càng thêm tẻ nhạt.
Ở trên chuyến tàu như vậy, Thời Vũ tự nhiên chẳng thấy buồn chán chút nào.
Đến hai giờ chiều, tàu dừng lại ở một trạm, có vài vị quân nhân và chính khách lên tàu.
Phòng khách kiêm phòng nghỉ lúc nào cũng bày sẵn hai chai champagne hoặc rượu vang, Thẩm Duật từ lúc lên tàu đến giờ vẫn luôn trò chuyện tiếp khách ở trong đó.
Thời Vũ đến tận chiều vẫn chưa gặp được anh, một mình ngả lưng trên ghế sofa chợp mắt một lúc, sau đó chuyển sang phòng ăn ngồi uống cà phê.
Trên tàu có hệ thống sưởi rất tốt, cô cho các người hầu lui xuống hết, một mình ngồi bên cửa sổ. Trên người chỉ mặc một chiếc sườn xám màu nguyệt bạch, khoác hờ bên ngoài một chiếc khăn choàng lông lạc đà, đeo kính râm tròn màu trà, quấn khăn lụa quanh đầu che nắng, còn vì thấy một cây quạt tròn thêu chỉ vàng trông đáng yêu, nên cầm lên tay phe phẩy chơi.
Càng đi về phía Bắc, cảnh vật càng trở nên cứng cáp thô ráp, như thể vị thần tạo hóa đã dồn hết tinh túy và vẻ đẹp cho phương Nam, còn phương Bắc chỉ là những nét phác vội vã.
Cô cầm tập vẽ trên tay đã lâu mà vẫn chưa vẽ được gì, trong đầu lại cứ hiện lên gương mặt của Thẩm Duật, lúc thì nghiêm nghị, lúc lại mỉm cười dịu dàng. Những biểu cảm ấy đơn giản mà rõ ràng, khiến cô bất giác cứ tỉ mỉ vẽ lại từng nét.
\”Thư ký Thời hôm nay ăn mặc thật thời thượng đấy.\”
Thời Vũ đang mải vẽ, không biết Thẩm Duật từ khi nào đã bước đến. Anh đứng nơi cửa phòng ăn, tay còn cầm một chiếc máy ảnh, ánh mắt dừng trên người cô.
Thấy anh, cô liền nở nụ cười tươi, môi đỏ răng trắng, ngay lập tức bị anh \”tách\” một tiếng chụp lại khoảnh khắc ấy.