[Hoàn Edit – H Văn] Yết Kim Môn – Thượng Quan Thiển Tốc – 🥀 Chương 35 🥀: Không nhịn được – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn Edit – H Văn] Yết Kim Môn – Thượng Quan Thiển Tốc - 🥀 Chương 35 🥀: Không nhịn được

Editor: Thảo Anh

\”Anh đến muộn rồi.\” Anh nói.

Thời Vũ thấy Thẩm Duật mặc vest chỉnh tề, khí thế bừng bừng, cả đại sảnh như sáng bừng lên vì sự xuất hiện của anh. Cô không kìm được mà quay người ôm lấy anh, hai tay vòng lên cổ anh, kiễng chân lên, chôn mặt vào hõm vai anh rồi khẽ lắc đầu: \”Không muộn. Chỉ cần anh đến, lúc nào cũng không muộn.\”

\”Tiểu Vũ.\” Thẩm Duật ôm lấy cô, khẽ hôn lên trán, \”Say rồi à?\”

\”Say rồi.\” Hàng mi cô khẽ rung lên trên da anh, \”Nhảy với em một điệu nhé?\”

Anh cười nhẹ, \”Được.\”

Thời Vũ nắm lấy nhịp đầu tiên của bản nhạc, chân phải lùi về sau, dẫn theo bước nhảy của anh.

Thẩm Duật bước trái tiến lên, cô nghiêng trái, rồi anh thu chân trái về sau, cô tiến lên, đến nhịp thứ ba, ánh mắt hai người thoáng chạm nhau, anh kéo cô xoay tròn một vòng duyên dáng.

Cô liền tiến tới, ôm lấy eo anh, giọng như làm nũng: \”Điệu thứ hai rồi đó nha.\”

\”Hửm?\”

\”Bản Tán dương tình yêu.\” Cô nói, \”Thấy anh đến, họ lại chơi lần hai luôn rồi.\”

\”Lát nữa dạ vũ chính thức mới bắt đầu, giờ em nghỉ một chút đi.\” Thẩm Duật nói rồi gọi người hầu mang canh giải rượu tới.

\”Không uống.\”

\”Sao lại không uống?\”

\”Muốn bám lấy anh cơ.\”

Anh bật cười chiều chuộng, ôm lấy đùi cô, nhấc bổng lên chỉ bằng một tay: \”Được rồi, bám lấy anh đi.\”

Anh xoay người, chuẩn bị bế cô lên lầu.

\”Đi đâu vậy?\”

\”Giúp em tỉnh rượu.\”

\”Hay là mình ở lại tiếp khách đi, không lẽ hai người chủ tiệc đều biến mất?\” Thời Vũ bỗng đổi ý, \”Em uống canh ngay bây giờ đây.\”

\”Muộn rồi.\” Anh tháo giày cao gót của cô, xách trong tay: \”Anh bế em lên thay đồ luôn.\”

\”Đừng mà…\” Nhưng anh đã cất bước lên cầu thang. Cô ngồi vững trên cánh tay rắn chắc của anh, dáng ngồi nghiêng nghiêng như đang cưỡi ngựa một bên, đành ôm chặt lấy cổ anh.

Thẩm Du vừa bước vừa hỏi: \”Các cô ấy cười gì vậy?\”

\”Ai cơ?\”

\”Bạn em ấy.\”

Thời Vũ ngoảnh lại nhìn, thấy ba cô gái kia đang vẫy tay cười đến nỗi mắt cũng cong híp lại.

\”Thời tiểu thư, kéo Thẩm thiếu ra nhảy luôn đi~\”

\”Các cô cứ nhảy trước, tôi lên rồi xuống ngay~\”

Lên đến phòng thay đồ tầng hai, Thẩm Duật đặt cô xuống, Thời Vũ lấy ra bộ đầm lễ kiểu Tây, nói: \”Cái này phải nhờ dì Khâu giúp em mặc.\”

Thẩm Duật duỗi tay, \”Để anh.\”

Thời Vũ né ra, cười khúc khích: \”Anh mà đụng vào thì thế nào cũng giở trò.\”

\”Anh chỉ giúp em cởi sườn xám thôi.\” Anh bước tới, áp cái đầu hoàn mỹ mà khiến hoạ sĩ cũng muốn vẽ mãi không thôi vào gần cô, hai tay vòng từ sau ra trước, lúc mắt cô còn chưa kịp chớp, anh đã tháo xong hàng nút áo.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.