Editor: Thảo Anh
\”Muốn…\”
Thời Vũ rên khẽ, giọng nghẹn ngào đầy khẩn thiết, đôi mắt mông lung sắc tình, tựa như ẩn chứa vài cánh hoa đào đang nở rộ, đào hoa chạm vạt áo, ẩm ướt đọng sương, chỉ mong níu giữ người đàn ông trước mặt.
\”Tiểu Vũ, em muốn anh giúp thế nào?\” Thẩm Duật nắm lấy ngón tay không an phận của cô, đưa tới ngang hông mình, \”Muốn dùng cái này à?\”
Tay Thời Vũ như bị bỏng, vội rụt lại.
Cái gì vậy chứ! Vừa nóng vừa cứng, như thể một khẩu súng thép khổng lồ.
Anh giấu cái này trong quần kiểu gì vậy…
\”Cái này… phải lấy ra.\” Thời Vũ cẩn trọng đưa tay ra, loay hoay định kéo khẩu súng ấy ra ngoài. Khẩu súng cứng như thép, dựng thẳng trong quần, đường nét rõ rệt đến mức làm cả lớp vải căng lên, trông vừa to vừa dày.
Cô không tìm được cách nào để tiếp cận, cuống cả lên. Muốn lấy nó ra bằng được, cô không ngần ngại cúi xuống dùng răng cắn mép quần.
Nước miếng thấm ướt vùng đáy, lớp vải dán sát lấy đầu súng. Khẩu súng ấy hơi giật một cái.
\”Tiểu Vũ… muốn ăn không?\” Giọng đàn ông trầm thấp như thôi miên, bật ra từ cổ họng.
Anh nhanh tay lật lớp vải đang bị căng chặt xuống.
Gậy thịt đỏ hồng thoát khỏi bóng tối như được giải thoát, hào hứng vẽ một đường cong tự do trong không khí.
Đôi mắt Thời Vũ trừng lớn. Lực ép đè nén trong cơ thể như tìm được nơi phát tiết, ham muốn dồn nén giống như trăm chim hướng về phượng, rốt cuộc cũng có điểm đến, chính là nó.
Cô thè đầu lưỡi, liếm nhẹ lên quy đầu trơn bóng, giống như một đứa trẻ thèm mơ lâu ngày, lúc vừa thấy được mơ lại chưa nỡ ăn ngay, chỉ muốn để vị chua ngọt lan trong khoang miệng, từ từ thưởng thức bằng đầu lưỡi và nước bọt.
Ham muốn như dẫn đường, cô đưa hai tay nắm lấy thân gậy, mở miệng, chậm rãi ngậm lấy.
\”Ưm…\”
Trên đỉnh đầu vang lên tiếng thở gấp trầm khàn.
Như được cổ vũ, Thời Vũ bắt đầu mút liếm cây gậy nóng bỏng kia. Cái miệng nhỏ bị đầu nấm to đùng ép đến mức thành hình chữ O, từng nhịp đưa đẩy khiến dương vật như bị rút cạn sinh lực. Lưỡi cô vừa quấn vừa đẩy, đầu nấm bị liếm đến mức liên tục chảy dãi, gân xanh gồ lên từng đường, đập nhẹ vào khóe miệng cô.
Thẩm Duật khó nhịn, đưa tay luồn vào tóc cô, xoa lên vùng gáy mềm mại, thở dồn dập: \”Tiểu Vũ… có muốn ngồi lên không?\”
Lúc này Thời Vũ đã hoàn toàn bị dẫn dụ bởi dục vọng, câu hỏi của anh khiến vùng cấm bên dưới như có con thú nhỏ nhảy nhót, ngứa ngáy cào cấu, nóng rực tận tâm can.
Như được khai sáng, cô thở dốc, nũng nịu rên: \”Muốn… muốn lắm…\”
Khóe môi dính nước dãi lẫn chất lỏng từ lỗ sáo, kéo thành những sợi tơ long lanh, dính vào gò má trắng như ngọc.