DẠY DỖ BA BA PHẢN DIỆN LÀM NGƯỜI
Tác giả: Công Tử Văn Tranh.
Edit Beta: Dung phi nương nương.
‼️Truyện chỉ đăng duy nhất tại wattpat Sharonnn2010‼️
🥦🍉🍇
Chương 71: Ba… ba đừng bắt nạt cậu!
Nụ cười lễ phép lại khách sáo của Quý Thư Dương dần dần biến mất.
Hoắc lão tiên sinh đây là ngoại giao trước quân sự sau, dùng ảo giác của sự hòa ái để làm giảm bớt sự đề phòng của anh, bước tiếp theo là giết khiến anh trở tay không kịp.
Hai năm trước Hoắc Tùy Thành ngang ngược càn rỡ, mang theo nhiều người như vậy đơn phương đánh một mình anh, mối thâm thù huyết hải này, anh và Hoắc Tùy Thành quyết không đội trời chung!
Có nhân tất có quả, nếu như không phải vì mối thâm thù huyết hải này thì sao anh lại bị người ta xem như một công cụ, vô cớ mà đi hãm hại Hoắc Tùy Thành.
Mọi thứ mà Hoắc Tùy Thành có thể có hôm nay, hoàn toàn là do hắn gieo gió gặt bão!
\”Hoắc lão tiên sinh, chuyện này cháu cũng là bị người ta lừa… lúc ấy hắn lấy chứng cứ ra, cháu…\”
\”Hắn? Ai?\”
\”…\”
Thấy Quý Thư Dương im lặng không nói, khóe miệng của Hoắc lão tiên sinh nâng lên, khẽ cười, ông không còn ép sát từng bước không buông nữa, giọng điệu hòa hoãn, vẻ mặt từ ái: \”Thật ra cậu không nói thì tôi cũng biết là ai bảo cậu làm như vậy.\”
\”Ngài biết?\”
\”Muốn điều tra ra chuyện này không phải rất dễ dàng sao? Được rồi, chuyện quá khứ đều qua rồi, cậu là cậu của Tiểu Tiểu, lại do Tiểu Tiểu mời tới, hôm nay chúng ta không nói về chuyện này.\”
\”…\” Người muốn nói chuyện là ông, người không muốn nói chuyện cũng là ông.
Quý Thư Dương ở trong lòng nhỏ giọng lầm bầm.
Giống như để làm dịu đi bầu không khí giương cung bạt kiếm, Hoắc lão tiên sinh bày ra một chút tư thế trưởng bối, hiền lành hòa ái mà hỏi Quý Thư Dương cặn kẽ từ lúc anh năm tuổi đến khi anh hai mươi lăm tuổi.
Quý Thư Dương nào còn dám thiếu cảnh giác, mỗi một câu hỏi anh đều động não trước mới mở miệng, cả buổi chiều \”đấu trí đấu dũng\” với Hoắc lão tiên sinh, anh không dám lơ là.
\”Ông ơi, hai người nói chuyện xong chưa ạ?\”
Hoắc Tiểu Tiểu ghé vào hành lang lầu ba, nhìn Hoắc lão tiên sinh và Quý Thư Dương trong phòng khách.
Hoắc lão tiên sinh ngửa đầu cười nói: \”Nói xong rồi, cháu xuống đây đi.\”
Hoắc Tiểu Tiểu từ trên lầu đi xuống.
\”Ông nội, hai người nói chuyện gì vậy ạ?\”
\”Không nói gì cả, ông chỉ hỏi cậu cháu xem bây giờ làm việc ở đâu mà thôi.\”