[Hoàn – Edit] Dạy Dỗ Ba Ba Phản Diện Làm Người – 🐗Chương 73: Sờ sờ cơ bụng. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Edit] Dạy Dỗ Ba Ba Phản Diện Làm Người - 🐗Chương 73: Sờ sờ cơ bụng.

DẠY DỖ BA BA PHẢN DIỆN LÀM NGƯỜI

Tác giả: Công Tử Văn Tranh.

Edit Beta: Dung phi nương nương.

‼️Truyện chỉ đăng duy nhất tại wattpat Sharonnn2010‼️

🥦🍑🍋

Chương 73: Sờ sờ cơ bụng.

Gió lạnh xào xạc, Tô Nguyên Thanh đi ra từ cục cảnh sát, không khỏi quấn chặt áo khoác trên người hơn một chút.

Xe của Văn Dương ở bên đường nháy đèn xi nhan, Tô Nguyên Thanh nhìn thoáng qua rồi cúi đầu lên xe.

Vừa lên xe, Văn Dương không kịp chờ đợi mà hỏi: \”Cảnh sát hỏi gì?\”

Tô Nguyên Thanh lắc đầu: \”Anh yên tâm, chuyện này không kéo lên người chúng ta được, em đã đẩy tất cả lên người Tiền Đại Xuyên rồi.\”

Nghe Tô Nguyên Thanh nói như vậy, Văn Dương nhẹ nhàng thở ra đồng thời cũng đập mạnh vào vô lăng.

\”Có thể chúng ta phải rời khỏi nơi này.\”

Lông mày Tô Nguyên Thanh nhíu chặt: \”Rời khỏi nơi này? Vì sao?\”

Văn Dương cắn chặt răng: \”Vừa rồi Giang tiên sinh liên hệ với anh, bãi bỏ chức vị của anh, bảo anh tìm đường sống khác.\”

\”Bãi bỏ? Giang Hoài? Vì sao?\”

\”Còn có thể vì sao, lần này không vặn ngã được Hoắc Tùy Thành, hắn đương nhiên sẽ không vì anh mà đối đầu với Hoắc Tùy Thành! Hắn và Hoắc Tùy Thành phong sát anh trong ngành, anh không thể ở nơi này nữa, sẽ không có ai dám dùng anh.\”

Nhìn vẻ mặt phẫn nộ của Văn Dương, Tô Nguyên Thanh nhất thời không biết làm sao.

Từ lúc Tiền Đại Xuyên bắt đầu phản bội cho đến bây giờ Văn Dương bị phong sát, kết cục này là điều ngoài dự đoán của cô ta.

\”Thanh Thanh, em yên tâm, nơi này không ai dám dùng anh, chúng ta liền đến những thành phố khác, anh không tin Hoắc Tùy Thành và Giang Hoài có thể một tay che trời, em đi theo anh, anh thề, anh sẽ đối tốt với em, sẽ nhanh chóng để em có cuộc sống tốt!\”

Đáy mắt Tô Nguyên Thanh là vẻ mê mang không xác định, cô ta gần như không nghe thấy lời Văn Dương nói.

Trong đầu tất cả đều là vì sao lại có kết cục như vậy.

Hoắc Tùy Thành không si mê cô ta như trong tưởng tượng, Văn Dương cũng không thể hăng hái thể hiện thực lực của mình trên thương trường, cô ta cũng không mặc lễ phục dạ hội xinh đẹp, hoa lệ, lóe sáng lên sàn tại bữa tiệc nào đó.

Một sự chênh lệch to lớn dần dần lan tràn trong lòng cô ta.

\”Thanh Thanh?\”

\”Hửm?\” Tô Nguyên Thanh đột nhiên hoàn hồn.

\”Em nghe anh nói không?\”

Ánh mắt Tô Nguyên Thanh lấp lóe: \”Em… vừa rồi em thất thần… vậy tiếp theo anh định làm như thế nào?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.