DẠY DỖ BA BA PHẢN DIỆN LÀM NGƯỜI
Tác giả: Công Tử Văn Tranh.
Edit Beta: Dung phi nương nương.
‼️Truyện chỉ đăng duy nhất tại wattpat Sharonnn2010‼️
🍓🥔🍄
Chương 72: Nghỉ đông.
Quý Thư Dương muốn làm một tay đua, mơ ước lớn nhất là được trôi dạt trong bãi đua xe lớn nhất, tốt nhất.
Nhưng trong mơ, sau khi Quý Thư Dương trộm đi Hoắc Tiểu Tiểu từ bệnh viện, Hoắc Tùy Thành đuổi tới vùng hoang vu, đánh gãy chân anh.
Thật sự đánh gãy, đi đường khập khiễng, hoàn toàn thay đổi cuộc sống và tương lai của anh.
Sau khi bị què, giấc mơ đua xe vỡ vụn, Quý Thư Dương vẫn luôn uể oải suy sụp ở nước ngoài, mãi cho đến khi Hoắc Tùy Thành đền tội cũng chưa từng xuất hiện.
Hoắc Tiểu Tiểu thấy vui mừng vì trước đây ba cô thay đổi suy nghĩ, không thật sự đánh gãy chân Quý Thư Dương.
Cô thật sự thích người cậu này, không quá nhiều tâm cơ, cầm được thì cũng buông được.
Mặc dù cô không muốn ngồi ghế phụ của cậu đi đua xe nhưng càng không hy vọng nhìn thấy kết cục của anh giống như trong mơ, mất đi ước mơ, chán chường sống hết nửa đời sau.
Quý Thư Dương được bác Trần tiễn ra khỏi Hoắc Công Quán, Hoắc Tiểu Tiểu đi qua lại ngoài cửa thư phòng, chờ ba cô và anh Tiểu Vũ nói chuyện xong.
Chuyện lần này, nhân chứng vật chứng đều có, nguy cơ của ba cô có lẽ là đã được giải trừ rồi nhỉ?
Công lao lớn nhất của tất cả chuyện này còn phải thuộc về cô, nếu như không phải cô làm người trung gian xoa dịu mâu thuẫn của ba và cậu, hiện tại cậu đã sớm ra nước ngoài, không có nhân chứng, ba có thể đấu thắng hai người Tô Nguyên Thành và Văn Dương mang hào quang nhân vật chính hay không còn không chắc đâu.
Cửa thư phòng mở ra.
Tiểu Vũ cầm trái táo đã gọt vỏ đi ra, nhìn thấy Hoắc Tiểu Tiểu ngồi trên ghế ở ngoài cửa, cậu ngồi xổm xuống vỗ vỗ đầu cô.
\”Bảo bối, ngồi đây đợi anh Tiểu Vũ của em à?\”
Hoắc Tiểu Tiểu xuyên qua cánh cửa mở được một nửa nhìn thoáng qua trong thư phòng: \”Anh và ba em nói xong rồi sao?\”
\”Nói xong rồi, sao thế? Tìm ba em có việc?\”
\”Không nói cho anh biết.\” Hoắc Tiểu Tiểu đứng dậy đi vào trong thư phòng.
Tiểu Vũ nhìn bóng lưng Hoắc Tiểu Tiểu, mở miệng lớn cắn quả táo, cười một tiếng: \”Nhóc con.\”
Cậu quay người rời đi.
Trong thư phòng, Hoắc Tùy Thành ngồi sau bàn đọc sách, nhìn thấy Hoắc Tiểu Tiểu đi vào, anh hỏi: \”Có việc à?\”
Hoắc Tiểu Tiểu đi đến bên cạnh ba.