[Hoàn – Edit] Dạy Dỗ Ba Ba Phản Diện Làm Người – 🐈‍⬛Ngoại truyện 10: Bị phạt nhổ cỏ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Edit] Dạy Dỗ Ba Ba Phản Diện Làm Người - 🐈‍⬛Ngoại truyện 10: Bị phạt nhổ cỏ

DẠY DỖ BA BA PHẢN DIỆN LÀM NGƯỜI

Tác giả: Công Tử Văn Tranh.

Edit Beta: Dung phi nương nương.

‼️Truyện chỉ đăng duy nhất tại wattpat Sharonnn2010‼️

🥦🧄🧅

Ngoại truyện 10: Bị phạt nhổ cỏ

Căn cứ vào suy nghĩ \”Nếu ba cô đã biết thì dứt khoát chơi cho đã\”, bữa đồ ăn Nhật này Hoắc Tiểu Tiểu ăn như gió cuốn, ở bên ngoài to gan để điện thoại sang chế độ im lặng, mãi đến khi hoàng hôn mới thực sự lo sợ bất an mà về nhà.

Wechat trong điện thoại bị anh Tiểu Vũ gửi tới đầy tin nhắn, ngược lại là ba cô, không có động tĩnh gì.

Mặt biển càng bình tĩnh, bên dưới nói không chừng càng là sóng gió mãnh liệt.

Nhưng cô không sợ, ông nội nói sẽ che chở cho cô thì nhất định sẽ che chở cho cô.

Ở Hoắc Công Quán, đèn đuốc sáng trưng.

Cô đứng bên ngoài cửa sắt, xa xa nhìn vào trong, đèn thư phòng lầu ba để mở, cô đoán rằng, hiện tại ba chắc chắn đang ở trong thư phòng, cơ hội tốt! Trước tiên là đi vào gặp mặt ông nội, không cho ba có cơ hội mắng cô!

Vườn hoa không có ai, cô để bảo vệ ở trong trạm bảo vệ mở cửa cho cô rồi một mình lặng lẽ lẻn vào.

Trong phòng khách, Hoắc lão tiên sinh và Hoắc Tùy Thành đang ngồi ở ghế sô pha nói chuyện.

Hoắc Tiểu Tiểu nhón chân đi về phía phòng khách, trước khi ôm đùi ông nội, cô cẩn thận không để cho mình phát ra một chút tiếng vang nào làm kinh động đến ba cô.

Nhưng—

\”Con còn biết về?\”

Giọng nói trầm thấp chậm rãi từ trong phòng khách truyền đến.

Sau đầu ba cô giống như có mắt vậy.

Hoắc Tiểu Tiểu chết đứng tại chỗ, quay đầu muốn chạy.

\”Hoắc Tiểu Tiểu!\”

Từ nhỏ đến lớn, thứ Hoắc Tùy Thành dùng để làm Hoắc Tiểu Tiểu khiếp sợ cũng chỉ có ba chữ này.

Hắn vừa gọi \”Hoắc Tiểu Tiểu\”, Hoắc Tiểu Tiểu quá nửa là chấm dứt hành động.

Cũng không phải là vì cô sợ ba mình thế nào, chỉ là vì gia đình hòa thuận vạn sự hưng.

Chân của Hoắc Tiểu Tiểu giống như mọc đinh mà đứng tại chỗ bất động, quay đầu nhìn thấy ba ngoảnh lại nhìn về phía cô, ánh mắt của hai người tụ lại tại một điểm giữa không trung.

\”Tới đây.\” Cô dứt khoát không trốn trốn tránh tránh nữa, nhanh chân đi vào trong, nhưng vẫn duy trì khoảng cách an toàn giữa cô và ba, cô lượn một vòng lớn quanh phòng khách rồi vòng tới bên cạnh Hoắc lão tiên sinh: \”Ông nội, đã trễ như vậy rồi, ông còn chưa đi nghỉ ngơi ạ?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.