[Hoàn/Edit] Cậu Thử Trốn Tôi Lần Nữa Xem – Kim Nhàn – Chương 73: Ngoại truyện 3 (5) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn/Edit] Cậu Thử Trốn Tôi Lần Nữa Xem – Kim Nhàn - Chương 73: Ngoại truyện 3 (5)

Edit: Ya

Lời này vừa nói ra, gương mặt lúc nãy vẫn còn đang nở một nụ cười nhã nhặn của Sở Thời liền cứng đờ, buột miệng nói với tông giọng cao hơn ngày thường đến vài tông: \”Cậu đi đón người ở sân bay?\”

Cậu ta không bị ảo giác mà đúng không, sao mới mấy giây trước, chính Lục Tầm vừa tỏ thái độ vô cùng rõ ràng, rằng tuyệt đối sẽ không đi đón ai ở sân bay hay sao?

Mà quả thật cậu ta cũng chưa bao giờ thấy Lục tầm đi đón bất kì ai ở sân bay hết!

Sở Thời cố gắng điều chỉnh lại biểu cảm trên gương mặt của mình, cố tỏ ra như đang nói đùa: \”Là ai nói rằng nếu không phải là đứa nhóc ba tuổi không biết đường đi thì không cần phải đi đón chứ?\”

Lục Tầm liếc Sở Thời một cái, vẻ mặt như kiểu cậu ta mới hỏi vấn đề gì vô tri lắm: \”Cái này sao mà giống nhau được?\”

Nụ cười trên mặt của Sở Thời chợt tắt.

Sao lại không giống nhau, chẳng phải đều là đi đón người ở sân bay cả sao? Thậm chí cậu ta còn là bạn từ nhỏ của Lục Tầm mà!

Dĩ nhiên Lục Tầm sẽ không tốt tính đến mức giải thích những chuyện này cho cậu ta nghe, hắn lấy điện thoại ra nhìn: \”Sắp đến giờ rồi, tôi phải đi, các cậu tự chơi đi nha. Chơi mà chán rồi muốn đi thì cứ đi, chắc tôi cũng không về ngay đâu.\”

Lục Minh nãy giờ bị Lục Tầm tiêu chuẩn kép doạ cho sang chấn tâm lý giờ mới lấy lại tinh thần, dò hỏi: \”Anh đón chuyến bay lúc mấy giờ ấy, khi nào thì về?\”

\”Chuyến bay lúc 7 giờ tối, tụi em chơi xong về trước giờ đó là được.\” Lục Tầm nói.

\”…Cái gì?\” Lục Minh đang định cằn nhằn rằng tại sao họ phải về trước giờ đó, nhưng lại có chuyện làm cậu càng tò mò hơn, \”Bây giờ mới đầu giờ chiều, anh đi sớm vậy làm gì?\”

Lục Tầm không kiên nhẫn hừ một tiếng: \”Lỡ như trên đường đi xảy ra chuyện đột xuất gì rồi sao, vậy nên phải chừa thời gian cho dư dả chứ, mới ra nước ngoài có mấy năm mà lú lẫn hết trơn rồi hả, mấy chuyện cơ bản bản này mà còn phải hỏi nữa.\”

Lục Minh: \”……\”

Cuối cùng là ai lú lẫn đây, trước đây người thiếu kiên nhẫn nhất, người không bao giờ chịu đi đón người khác chẳng phải là Lục Tầm hay sao?

Lục Tầm không muốn lãng phí thời gian thêm nữa, dứt khoát quay người lại: \”Đi nha.\”

Lục Tầm đi rất nhanh, căn bản không hề cho ai có thời gian nói thêm câu nào cả, đi vài bước liền biến mất khỏi cửa.

Tài xế đang đợi ở bên ngoài, Lục Tầm mở cửa xe ngồi lên, giây tiếp theo cả người cả xe đã biến mất tiêu.

Trong phòng khách chỉ còn lại hai người đang chìm trong im lặng.

Người giúp việc trong nhà đem trà và trái cây lên, vì dù gì cũng là người của họ Lục nên Lục Minh không hề khách sáo chút nào mà ngồi trên sô pha.

Không biết xuất phát từ trực giác nào đó mà trước giờ Lục Minh không hề chơi thân với Sở Thời.

Cậu cảm thấy người này hơi âm hiểm, làm việc không hề quang minh chính đại mà cứ muốn xài mánh khoé.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.