Edit: Yuah
Hắn với Diệp Dao…cùng nhau đi mua?
Biểu cảm trên mặt Lục Tầm cứng đờ lại, lượng thông tin của những lời này không lớn, nhưng đối với hắn mà nói mỗi một khả năng đằng sau đều khiến người khác vô cùng khiếp sợ.
Nhưng không để hắn suy nghĩ nhiều, Diệp Dao đứng ở trước hắn đột nhiên tiến lên một bước, cả người hắn được bao bọc bởi cái ôm của cậu.
Diệp Dao chủ động ôm hắn.
Ngay khoảnh khắc này, mọi hỷ nộ ái ố đều tập trung vào người này, đá văng suy nghĩ về những chuyện khác đi. Lục Tầm theo bản năng hít lấy hơi thở trên người Diệp Dao, trở tay ôm người càng chặt hơn vào lòng.
Đây không phải là lần đầu tiên họ ôm nhau, nhưng ở giây phút này đối với Lục Tầm mà nói, cái ôm này không trong sáng, hoàn mỹ như thường ngày.
\”Diệp Dao…\” Lục Tầm muốn giam cầm người kia vào trong lòng mình, không cho cậu có cơ hội chạy trốn, \”Cậu có biết cậu đang nói gì hay không? Có phải cậu bị——\”
\”Im lặng.\” Diệp Dao dịu dàng nói, \”Lúc ôm không được nói gì cả, biết chưa?\”
Lục Tầm thật sự nghe lời cậu, lập tức yên tĩnh lại. Diệp Dao cứ thế mà ôm Lục Tầm tiến từng bước về phía trước, từ bên ngoài phòng đến bước vào phòng ngủ.
Diệp Dao đưa tay đóng cửa phòng ngủ lại, tạo một không gian kín dành riêng cho hai người họ.
Diệp Dao tựa đầu vào vai Lục Tầm, đối mặt với Lục Tầm.
\”Để tôi đoán thử suy nghĩ của cậu.\” Diệp Dao giơ bàn tay không cầm túi lên, chạm vào vành tai và xoa tóc của Lục Tầm để trấn an hắn, \”Có phải cậu muốn nói là do tôi bị ép buộc không?\”
Đối với Lục Tầm bây giờ, ở bên cậu lâu như vậy, mức độ vô lý của chuyện này chẳng khác gì một chuyện viễn vông không hơn không kém.
Cho nên Lục Tầm không nghĩ tới mấy thứ này là để cho hai người họ dùng, chỉ biết cảm thấy giữa họ có một người không chịu nỗi hiu quạnh mà làm chuyện xằng bậy ở nơi họ sống chung này.
Thế nhưng ở giữa chuyện nghi ngờ cậu và nghi ngờ bản thân, Lục Tầm chọn nghi ngờ bản thân.
Bây giờ cậu nói cho Lục Tầm biết mấy thứ này là họ mua cùng nhau, ký ức của Lục Tầm hiện giờ chỉ biết cậu là trai thẳng, như vậy trai thẳng như cậu đi mua những thứ này…
Nhưng chuyện nào mà liên quan đến hai người họ, Lục Tầm đều sẽ quy vấn đề về bản thân mình, cho nên rất có thể Lục Tầm cảm thấy là do cậu bị hắn ép buộc đi mua.
Khóe môi Lục Tầm nhếch lên, Lục Tầm còn chưa kịp nói, Diệp Dao đã làm rõ: \”Em không phải bị ép buộc, đây vốn dĩ là minh chứng cho mối quan hệ thân mật của chúng ta.\”
…..Minh chứng thân mật?
Gân xanh bên thái dương của Lục Tầm khẽ giật giật, Diệp Dao chạm vào nó, chỗ đó lại khôi phục lại dáng vẻ bình thường.
\”Vẫn chưa nói thật cho anh biết, thật ra chúng ta đã ở bên nhau lâu rồi. Nhưng anh lúc trước không nhớ rõ ký ức sau khi cong, còn kiên quyết khẳng định mình là trai thẳng. Em sợ làm anh kích động nên không dám nói tình hình thực tế cho anh.\” Diệp Dao nói.