[Hoàn/Edit] Cậu Thử Trốn Tôi Lần Nữa Xem – Kim Nhàn – Chương 59: Ngoại truyện 2 (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn/Edit] Cậu Thử Trốn Tôi Lần Nữa Xem – Kim Nhàn - Chương 59: Ngoại truyện 2 (2)

Edit: Yuah

Diệp Dao không bỏ qua bất kỳ cảm xúc bất thường nào của Lục Tầm.

Tuy rằng vẫn là khuôn mặt lạnh lùng đó, nhưng trên thực tế ánh mắt của Lục Tầm cũng không hẳn là lạnh lùng, ngược lại còn cảm giác choáng váng như vừa mới đập vào đầu.

Sao vậy, có vấn đề gì chứ? Chẳng lẽ… Trong phòng khách có đồ dùng hằng ngày nào đó mà cậu không để ý?

Trong lòng Diệp Dao có hơi hoảng, nhưng ngoài mặt vẫn duy trì sự điềm tĩnh đi đến chỗ Lục Tầm.

Cậu càng đến gần thì Lục Tầm càng lùi một bước theo bản năng.

Lùi lại thêm mấy bước là tới chiếc bàn nhỏ có bày bình hoa để trang trí, Diệp Dao nhíu mày, càng bước nhanh hơn đến gần Lục Tầm, giữ chặt Lục Tầm không cho hắn tiếp tục lùi về sau, miễn cho lại bị thương ngoài ý muốn.

\”Sao vậy?\” Diệp Dao dịu dàng nói, \”Nhìn thấy tôi sao lại chạy, Lục ca của chúng ta không muốn làm bạn bè với tôi nữa?\”

Câu không làm bạn bè này không thể tùy tiện nói bậy, sắc mặt Lục Tầm hơi đen lại: \”Cậu biết mà, tôi không làm bạn với ai cũng được nhưng không thể không làm bạn với cậu.\”

Diệp Dao nghe vậy thì cười một tiếng: \”Vậy cậu lùi làm gì?\”

Vấn đề này lại kéo sự chú của Lục Tầm lại một lần nữa.

Diệp Dao cách hắn gần như vậy, cần cổ trắng mịn, thon dài kia ở ngay trước mắt hắn.

Lục Tầm kiềm chế bản thân dời mắt khỏi cổ và xương quai xanh của Diệp Dao, giọng nói trở nên hơi khàn khàn: \”Lúc trước… Cậu không mặc kiểu quần áo này.\”

Quần áo của Diệp Dao rất sạch sẽ, trên đó tất cả đều là nước giặt hương chanh tươi mát, thoải mái.

Đa số Diệp Dao đều rất chừng mực mà cài đến cúc áo đầu tiên, có khi vận động quá khó chịu, mới cởi tới cúc thứ hai. Nhưng mà cởi tới cái cúc thứ hai kia thì cổ áo vẫn còn rất hẹp, cũng không thấy gì cả.

Đó là điều đương nhiên, Diệp Dao là người thế nào chứ? Là người sẽ phấn đấu hết mình vì mục tiêu, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, e dè mà kiên định, khác xa mấy tên trẻ trâu thích thể hiện bản thân.

Những ham muốn trần tục bẩn thỉu đó, đặt ở trên người Diệp Dao chẳng hợp một chút nào.

Sau khi nghe Lục Tầm nói xong, Diệp Dao có hơi kinh ngjac, cậu cúi đầu nhìn lại chính mình, lại ngẩng đầu nhìn Lục Tầm, đến khi hiểu rồi thì nhịn không được mà cười ra tiếng.

\”Đây đúng là không phải phong cách của tôi, đây là cậu mua cho tôi đấy.\” Diệp Dao nói, \”Xấu lắm hả?\”

Gu thẩm mỹ năm mười tám tuổi và năm ba mươi tuổi hoàn toàn giống nhau, Lục Tầm nghẹn ngào nói: \”….Rất đẹp.\”

Diệp Dao tự nhiên vỗ vai Lục Tầm: \”Đẹp là được, đi thôi, trước tiên dẫn cậu đi ăn, sau đó tôi sẽ dẫn cậu đi xem biệt thự này, nói cho cậu biết mỗi phòng dùng để làm gì.\”

Bởi vì bình thường Diệp Dao và Lục Tầm đều bận rộn công việc, cơm trong nhà đều dùng trả lương cao mà đầu bếp về nấu. Nấu xong thì thông qua cửa sau bày biện đồ ăn lên trên bàn, người giúp việc ở biệt thự hoàn toàn không làm phiền cuộc sống sinh hoạt của họ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.