[Hoàn/Edit] Cậu Thử Trốn Tôi Lần Nữa Xem – Kim Nhàn – Chương 43 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn/Edit] Cậu Thử Trốn Tôi Lần Nữa Xem – Kim Nhàn - Chương 43

Edit: Yuah

Lục Tầm nắm tay Diệp Dao, lúc này họ không hề cách một lớp đồ thú mà là chân chính tiếp xúc da thịt ấm áp với Diệp Dao.

Hắn đứng đối diện Diệp Dao, nhìn khóe mắt Diệp Dao còn ửng đỏ.

\”… Có muốn tôi giúp cậu không?\” Diệp Dao nhẹ giọng hỏi.

Lục Tầm trả lời một cách khẳng định: \”Bị khuất tầm mắt, tôi không nhìn thấy chỗ cổ có sạch hay không, cậu ghé sát lại lau thử, coi có bẩn không?\”

Diệp Dao nhất thời không trả lời, cậu nhìn Lục Tầm, cuối cùng chậm rãi mỉm cười: \”Vậy cậu đừng nhúc nhích, buông tay trước đã.\”

Lục Tầm buông tay cậu ra, bàn tay đã được tự do của Diệp Dao cử động một chút, dùng ngón trỏ chạm vào quai hàm của Lục Tầm.

Cậu không sử dụng lực, chỉ là nhẹ nhàng chạm vào, người trước mắt dường như tự giác ngẩng đầu lên, làm hiện rõ cần cổ trong tầm mắt của cậu.

Diệp Dao lại chạm vào đó lần nữa.

Chiếc cổ thon dài của Lục Tầm rất sạch sẽ, nào có một chút dầu mỡ nào dính vào.

Truyện xưa có bộ quần áo mới của hoàng đế(*), hôm nay có nước sốt Diệp Dao của hắn.

(*)Bộ quần áo mới của Hoàng đế\” là một câu chuyện cổ tích được tạo ra bởi nhà văn truyện cổ tích người Đan Mạch

Trong câu chuyện cổ tích này, một vị hoàng đế ngu ngốc bị lừa bởi hai kẻ dối trá, khoác lên mình một bộ trang phục mới vô hình hoàn toàn không tồn tại, và tổ chức một buổi lễ duyệt binh khỏa thân, điều này đã phơi bày sâu sắc sự ngu ngốc của hoàng đế và sự đạo đức giả của các quan lại, lớn và nhỏ. , phản bội, bản chất xấu xí ngu ngốc. Nó ca ngợi sự ngây thơ trong sáng của trẻ thơ, vị tha, không sợ hãi và dám vạch trần những điều giả dối.

Cổ là một bộ phận vô cùng quan trọng, một khi bị thương có thể nguy hiểm đến sự an toàn của tính mạng, đa số mọi người sẽ cẩn thận với nó, nếu bị người khác chạm vào cổ thì nên tránh đi, tình nguyện để người khác chạm vào cổ mình là chuyện hiếm có khó tìm.

Đối với mấy tên trai thẳng kì thị đồng tính thì càng khỏi phải nói, tình nguyện để cho gay chạm vào cổ của mình, xác suất dường như bằng không.

Diệp Dao quan sát vẻ mặt của Lục Tầm, Lục Tầm híp mắt, trên mặt tràn đầy thỏa mãn, nào có chuyện không tình nguyện.

Diệp Dao rút tay lại, giây tiếp theo thì bị nắm lại.

\”Cảm ơn bạn học Diệp đã giúp tôi nhiều như vậy.\” Khóe môi Lục Tầm hơi nhếch lên, ánh mắt nhìn Diệp Dao giống như sói chưa thuần hóa, cực kỳ có tính xâm lược, nhưng lời nói ra lại rất đàng hoàng, \”Lần sau ăn cơm chung mà vẫn bị dơ như vậy, thì cậu nhớ giúp tôi giống khi nãy nhé.\”

Diệp Dao đón lấy tầm mắt của hắn, mỉm cười thân thiện: \”Chuyện lần sau… Vậy để lần sau nói.\”

*

Đã là tối chủ nhật, sau khi ăn tối xong, họ lập tức thu dọn đồ đạt về ký túc xá.

Diệp Dao cũng cầm cái con gấu bông lấy được từ công viên giải trí về, suy cho cùng thì ký túc xá mới là chỗ ở chân chính của cậu trong bốn năm đại học. Cậu muốn để con gấu bông ở đầu giường cùng ngủ với cậu, mời vừa đặt lên giường thì nghe thấy giọng nói quái gở của Lục Tầm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.