Edit: Yuah
Diệp Dao biết rằng nếu muốn Lục Tầm từ bỏ chuyện giả gay chắc là sẽ cần một khoảng thời gian dài, hơn nữa bây giờ Lục Tầm đang làm đủ kiểu để cậu tin tưởng hắn đã cong rồi.
Nhưng cái mà Diệp Dao không ngờ tới chính là, Lục Tầm sẽ hành động nhanh như vậy.
Ngày hôm sau, Diệp Dao tỉnh lại khi ngửi thấy mùi đồ ăn. Cậu nhìn xuống dưới, thấy ở trên bàn dọn ra một đống món ăn sáng.
Bàn của người nào cũng có, nhưng bằng mắt thường cũng có thể thấy trên bàn Diệp Dao là nhiều nhất.
Mập Mạp cũng bị mùi đồ ăn đánh thức, cậu ta cười đến híp cả mắt: \”Woa, ai mua đồ ăn sáng cho chúng ta vậy, đại ân đại đức không biết lấy gì báo đáp, tôi đây nguyện lấy thân báo đáp!\”
Cửa phòng vệ sinh từ bên trong mở ra, giọng nói mang theo ý cười của Lục Tầm vang lên: \”Lấy thân báo đáp thì không cần đâu.\”
Diệp Dao nhìn qua, đối diện với tầm mắt của Lục Tầm, Lục Tầm nhìn cậu chớp chớp con mắt: \”Tôi chỉ có thể chấp nhận một người lấy thân báo đáp thôi à nha, bằng không trái tim tôi sẽ quặn thắt không thở nổi.\”
Diệp Dao: \”…\”
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Sau khi Lục Tầm nhận ra bản thân mình là gay như được giải phong ấn gì vậy, cái giọng điệu ngả ngớn quen thuộc này lại trở về rồi.
\”À~Tôi hiểu rồi, hiểu rồi.\” Mập Mạp vô cùng biết điều, làm động tác mời Diệp Dao, \”Diệp ca, mời! Mời Diệp ca dùng bữa trước!\”
Diệp Dao dở khóc dở cười, cậu cũng không thể ở trước mặt mọi người nói không ăn đồ ăn của Lục Tầm mua, khiến Lục Tầm bẽ mặt được, có chuyện gì cậu sẽ nói riêng với Lục Tầm khi chỉ có hai người sau. Vì thế cậu xuống giường, đi đánh răng rửa mặt.
Diệp Dao rửa mặt được một nửa, đột nhiên nghe thấy cửa nhà vệ sinh \”cạch\” cái đóng lại. Cậu kéo khăn lông trước mắt qua một bên, thấy Lục Tầm đang đứng bên người cậu.
Nửa người Lục Tầm dựa vào bồn rửa mặt nhìn cậu, thấy bị cậu phát hiện, khóe miệng hắn liền cong thành một nụ cười: \”Tụi nó nói sủi cảo tôm mới ở gần đây ăn rất ngon, tôi mua cho cậu một phần ăn thử.\”
Trong phòng vệ sinh không có người khác, Diệp Dao nhỏ giọng nói thẳng: \”Cậu đang làm gì vậy?\”
\”Cậu nói thử xem?\” Lục Tầm khoanh tay, \”Bạn học Diệp biết rõ còn cố hỏi, hai chúng ta đều là gay, chẳng lẽ cậu nghĩ mấy chuyện mà tôi làm cho cậu không mang chút tâm tư riêng nào hay sao?\”
Diệp Dao tạm thời không trả lời, cậu lấy khăn lau sạch mặt, treo khăn lên rồi sau đó mới xoay người đối mặt với Lục Tầm.
\”Cậu còn nhớ hồi cấp ba tôi với cậu chung ký túc, có vài hôm tôi học tới khuya, cậu sẽ dậy sớm mua đồ ăn sáng cho tôi không?\” Diệp Dao nói, \”Bây giờ cũng giống như vậy, luôn dành phần lớn nhất cho tôi.\”
Chuyện đã qua lâu rồi, Diệp Dao không nhắc Lục Tầm cũng quên mất, hắn đột nhiên ý thức được: \”Chẳng trách tôi lại có cảm giác mấy việc này cứ quen quen, thì ra là lúc trước tôi đã làm rồi.\”