[Hoàn/Edit] Cậu Thử Trốn Tôi Lần Nữa Xem – Kim Nhàn – Chương 36 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn/Edit] Cậu Thử Trốn Tôi Lần Nữa Xem – Kim Nhàn - Chương 36

Edit: Ya

Lúc này, Diệp Dao hơi hoài nghi rằng mình bị ảo giác rồi.

Bởi vì cậu nghe thấy được giọng điệu khiêu khích trong giọng nói của Nghiêm Tinh, tức giận đến nỗi tự tưởng tượng ra cảnh Lục Tầm đấm vào mặt Nghiêm Tinh sao?

Diệp Dao quay đầu lại nhìn phía sau, dưới ánh đèn mập mờ của vũ hội, những đường nét trên khuôn mặt của Lục Tầm vẫn hiện lên rất rõ ràng, đã vậy còn cộng thêm vóc dáng cao to làm cho hắn càng trở nên nổi bật hơn.

Diệp Dao đối mặt với Lục Tầm, Lục Tầm đang xụ mặt nhìn thấy cậu thì cười một cái, rồi nắm chặt tay cậu, kéo cái ghế vốn đang ngồi gần Nghiêm Tinh của cậu ra, tạo thành một khoảng cách rất lớn.

Lục Tầm buông tay Diệp Dao ra, đi về phía trước, chắn trước người Diệp Dao.

Diệp Dao hoàn hồn lại, ngạc nhiên nói: \”Sao cậu lại ở đây?\”

Lục Tầm nhìn chằm chằm Nghiêm Tinh, cười lạnh một tiếng: \”Có người có ý đồ xấu với cậu ở đây, dĩ nhiên tôi phải đến rồi.\”

Lục Tầm rất cao, đứng trước người khác luôn tạo ra cảm giác lấn át hơn, đừng có nói đến việc người đó đang ngồi trên ghế.

\”Hả, có ý xấu?\” Nghiêm Tinh cười lạnh, đứng lên, đối mặt với Lục Tầm, nét mặt không còn vui vẻ như lúc nãy nữa: \”Đây là lần thứ ba cậu cắt ngang cuộc trò chuyện của tụi tôi rồi đó, bạn học Lục.\”

Lục Tầm cười khẩy một tiếng: \”Trò chuyện ư? Hóa ra việc mặt dày cố bắt chuyện tán tỉnh ve vãn người khác cũng có thể nói thành chuyện êm tai vậy sao?\”

Dường như câu nói này có sức sát thương hơi lớn làm cho Nghiêm Tinh không còn giữ được cảm xúc trên mặt, \”Nói như vậy hình như hơi bất lịch sự rồi đó, bạn Lục\”. Tầm mắt Nghiêm Tinh dời đi nhìn Diệp Dao đang đứng phía sau Lục Tầm.

\”Rõ ràng chúng ta đang trò chuyện rất vui vẻ mà phải không, Diệp Dao?\”

Sở dĩ cậu ta dám mạnh dạn tán tỉnh như vậy vì cậu ta biết Lục Tầm là trai thẳng, trong suy nghĩ của cậu ta không có khái niệm tình bạn trong sáng giữa hai thằng . Nếu dựa trên cơ sở này, thì dù Lục Tầm có giàu đến đâu, đẹp trai đến đâu thì cậu ta vẫn có ưu thế hơn.

Sau khi phân tích ưu điểm và khuyết điểm giữa mình và Lục Tầm cho Diệp Dao nghe, Nghiêm Tinh không tin Diệp Dao không lay động chút nào.

Nghiêm Tinh nhìn chằm chằm Diệp Dao đang ngồi phía sau Lục Tầm.

Diệp Dao bình tĩnh nói: \”Tự tin là đức tính tốt, nhưng tự phụ thì không hề tốt chút nào đâu.\”

Câu nói thẳng thừng này dường như là một cú tát thật mạnh vào mặt Nghiêm Tinh, cậu ta trợn tròn mắt, nói: \”Cậu——\”

\”Haha, biết điều một chút đi!\” Lục Tầm cười nhạo, sau đó lạnh mặt, \”Nghe rõ chưa, cậu ấy  không hề muốn nói chuyện với mày, cũng không muốn có bất kỳ tiếp xúc thân mật gì với mày, sau này đừng có để cho tao thấy mày lượn qua lượn lại trước mặt Diệp Dao, nếu không thì không phải chỉ là cảnh cáo bằng miệng đơn giản vậy đâu.\”

Diệp Dao đang ngồi ở phía sau Lục Tầm bỗng đứng lên, Lục Tầm tiện tay khoác vai cậu.

Sau bao nhiêu ngày tháng, cuối cùng hắn lại có thể ôm vai Diệp Dao.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.