Edit: Yuah
Diệp Dao nằm cách hắn rất xa, giọng nói lại kiên quyết như vậy, Lục Tầm ngồi ở trên giường, bàn tay nắm thành giường nổi đầy gân xanh.
Cái gì gọi là từ bỏ ảo tưởng không nên có chứ?
Từng dây nơron thần kinh trong đầu hắn đều đang gào thét phải lôi Diệp Dao xích lại gần đây, ôm vào trong lòng, khôi phục lại tất cả về dáng vẻ ban đầu.
Nhưng bây giờ hắn lại không thể làm như vậy.
\”Qua đây ngủ.\” Lục Tầm phát ra âm thanh trầm thấp.
Diệp Dao không nói lời nào, chỉ im lặng nhìn Lục Tầm.
Lục Tầm hít thật sâu, giọng nói đè nén: \”Tôi sẽ không làm gì cả, cậu xem, lúc trước hai chúng ta ở khác giường nhưng cũng ngủ như vậy mà, tôi đâu có làm phiền đến cậu đâu.\”
Diệp Dao mím môi, cậu nhìn xuống góc dưới giường, ánh mắt đảo qua những thành viên khác trong phòng ký túc.
Mập Mạp và Văn Kha thật ra vẫn đang ở ký túc xá, chỉ là họ đang đeo tai nghe chơi game, thỉnh thoảng mới nói vài câu, dáng vẻ rất chuyên chú.
Nhớ lại, từ cuối tuần trước khi cậu bắt đầu ở bên ngoài đến khi về lại ký túc xá, tần suất đeo tai nghe của Mập Mạp và Văn Kha tăng lên đáng kể, như thể sợ phải nghe được bí mật gì không nên biết.
Diệp Dao đối diện với Lục Tầm lần nữa, Lục Tầm không chớp mắt nhìn cậu, khi nãy cậu cố nói ra lời tàn nhẫn, cũng không làm cho Lục Tầm thấy khó mà lui.
Diệp Dao thở dài một hơi, cậu không nằm nói chuyện với Lục Tầm mà ngồi dậy, đi đến đuôi giường nơi gần Lục Tầm nhất.
Lục Tầm căng thẳng: \”Bây giờ tôi không ngủ chung giường với cậu nữa, chỉ là muốn lúc ngủ chúng ta ở hai giường có thể đầu tựa đầu với nhau, như vậy cũng gọi là ảo tưởng ư?\”
Diệp Dao hạ giọng, cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc, nói rõ lần nữa cho Lục Tầm: \”Lục Tầm, tôi thích đàn ông, chuyện này cậu cũng đã biết rồi.\”
\”Vậy thì sao?\” Lục Tầm trầm giọng hỏi lại một cách nhanh chóng.
\”Thế nên lúc ngủ ở khoảng cách gần như thế, không tốt cho tôi và cả cho cậu.\” Diệp Dao chậm rãi nói, \”Chuyện này đáng lẽ cậu phải rõ hơn tôi chứ.\”
Ánh mắt Lục Tầm nặng nề nhìn vào Diệp Dao, mười đầu ngón tay nắm chặt lấy thành giường đến mức trắng bệch.
\”Biết rõ cậu ghét gay, vậy mà trước kia lại giấu cậu, cùng cậu làm những cử chỉ thân mật như vậy là tôi không đúng, tôi xin lỗi cậu vì chuyện đó. Bây giờ đã khác trước rồi, không thể như thế nữa.\” Diệp Dao thẳng thắn nói ra, nếu là trước đây cậu còn phải vắt óc suy nghĩ lấy cớ như nào cho thích hợp, bây giờ thì tốt rồi, muốn nói gì thì cứ nói ra hết.
Lục Tầm đờ người, Diệp Dao nhìn không thấu suy nghĩ trong lòng hắn.
Có lẽ là luyến tiếc tình bạn này hoặc là vì tính hướng khác nhau mà rối rắm không vui.
\”Cậu đừng xin lỗi tôi, cậu…\” Lục Tầm hít sâu một hơi, lời xin lỗi của Diệp Dao càng đánh sâu vào tinh thần hắn hơn những lời nói trước đó.