[Hoàn Edit] Cảnh Xuân Tươi Đẹp Trong Lòng Anh – Hội Đường – Chương 30: Đè xuống cắn một phát – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn Edit] Cảnh Xuân Tươi Đẹp Trong Lòng Anh – Hội Đường - Chương 30: Đè xuống cắn một phát

BẠN ĐANG ĐỌC

CẢNH XUÂN TƯƠI ĐẸP TRONG LÒNG ANH
Tên Hán Việt: Tha hoài lí xuân quang minh nị
Tác giả: Hội Đường
Tình trạng: Hoàn edit
Số chương: 64 chương đã bao gồm ngoại truyện
Nguồn: Leo Sing (Wikidich) và Tấn Giang
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại…

#hiendai
#hàomônthếgia
#ngontinh
#ngọtsủng
#showbiz
#tinhcam
#yeusausac

Tác giả: Hội Đường

Editor: Thịt sườn nướng

Giang Phán lên giường nằm suy nghĩ đến hơn nửa đêm, gần ba giờ sáng mới mơ mơ màng màng thiếp đi.

Hơn tám giờ sáng, lúc Giang Phán còn đang dùng bữa thì nhân viên đoàn phim đã tới thúc giục.

\”Cô Giang, xe của đoàn phim sắp đi rồi, đạo diễn bảo tôi tới hỏi cô có muốn đi cùng đến phim trường không?\”

Vốn dĩ buổi sáng Giang Phán cũng không ăn uống gì nhiều, cô bưng ly nước trái cây lên uống một ngụm rồi chùi miệng, đứng lên, khẽ cười nói: \”Đi thôi, tôi xong rồi.\”

Cô theo chân nhân viên ra ngoài, mới vừa ra tới cửa khách sạn đã thấy người đàn ông đứng bên cạnh xe chiếc hơi màu đen cách đó không xa.

Anh thấy cô nhìn qua, gương mặt anh tuấn giãn ra, khóe môi cong lên, trên mặt mang theo ý cười như có như không.

Giang Phán nhanh chóng bị anh dụ dỗ, cô nói với nhân viên công tác: \”Xin lỗi, tôi không đi cùng mọi người nữa, tôi sẽ tự đi tới đó\”, nói xong lập tức chạy như bay đến trước mặt Chu Đình Quân.

Cô đứng yên trước mặt anh, nghiêng đầu nhìn xung quanh, thấy không có ai chú ý bọn họ mới đi lên trước một bước, giang tay ôm lấy eo anh.

Giang Phán ngửa đầu nhìn anh, môi đỏ khẽ mở: \”Sao anh lại tới đây? Không phải hôm nay anh về à?\”

Chu Đình Quân giơ tay phải lên, lòng bàn tay nhẹ nhàng lau đi một chút bọt nước ở khóe môi cô, trầm giọng trả lời: \”Chiều anh về.\”

Tầm mắt Giang Phán từ từ di chuyển từ gương mặt đến những khớp xương rõ ràng trên tay anh, nhìn chằm chằm một lúc, cô nuốt nước bọt rồi cong môi: \”Vậy khi nào anh mới tới thăm em nữa đây?\”

Chu Đình Quân kéo cửa ghế phụ ra, vừa nhìn cô lên xe vừa trả lời: \”Gần đây khá bận, phải một khoảng thời gian nữa.\”

Giang Phán gật đầu không nói gì, chờ anh lên xe, không cho anh cơ hội cài dây an toàn cô đã nghiêng người qua.

Nửa người trên của cô đè lên ngực anh, tay phải chống vào lưng ghế còn tay trái vịn vào bả vai anh, tư thế quá mức mờ ám.

Cả người Chu Đình Quân cứng đờ, anh không tự chủ được nheo mắt.

Giang Phán cúi đầu xuống liếm liếm khóe môi anh, giọng nói mềm mại, đôi môi nóng bỏng, ánh mắt trong trẻo lại quyến rũ người khác, \”Anh Chu, em có thể hôn anh được không?\”

Tay trái cô từ trên vai anh chầm chậm lướt xuống, cuối cùng dừng lại ở cổ áo sơ mi, đầu ngón tay cầm lấy chiếc cúc áo đầu tiên xoay vài cái, cuối cùng hạ quyết tâm nhẹ nhàng mở nó ra.

Đôi mắt đen thẫm của Chu Đình Quân càng lúc càng dày đặc, cả người anh căng cứng, khóe môi khẽ mấp máy, giọng nói trầm thấp hơi khàn: \”Giang Phán.\”

Giọng anh không cao không thấp, âm sắc có chút lạnh lùng, như đang nhắc nhở, cũng giống như đang uy hiếp.

Giờ phút này trong đầu Giang Phán là một mảnh trống rỗng, trong mắt chỉ có khuôn mặt tinh xảo và phần cổ trắng nõn đẹp đẽ của người đàn ông, cô tủi thân mở lời: \”…… Em sẽ rất nhớ rất nhớ anh.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.