Khi Lục Vân Phi tỉnh lại một lần nữa trong Thiên Miêu Tinh Linh vào buổi tối, cậu thấy cậu bé Song Song đang ngồi trước mặt mình, yêu cầu cậu kể chuyện cho nhóc nghe.
Lục Vân Phi suy nghĩ một lúc, rồi bắt đầu kể câu chuyện về \”Hồ Lô Huynh Đệ\”. Có bảy nhân vật, đủ để kể trong vài ngày.
Biên Tấn Nguyên đang ngồi bên cạnh làm bài tập. Lúc Biên Tiệp bước vào, hắn nói với bà, \”Dì, sáng mai con có thể sẽ ra ngoài sớm, dì không cần làm bữa sáng cho con đâu, con sẽ tự hâm nóng bánh bao.\”
\”Sao đột nhiên lại phải ra ngoài sớm vậy?\” Biên Tiệp hỏi hắn.
\”Trường sắp tổ chức đại hội thể thao, con đã đăng ký một môn thi, nên phải đi tập luyện trước.\”
\”Vậy à.\” Biên Tiệp mỉm cười, \”Vậy con cố gắng giành giải nhất nhé.\”
\”Dì đừng lo, nếu con thật sự thắng, hình như còn có tiền thưởng nữa.\”
\”Thật sao?\” Biên Tiệp rõ ràng rất vui, \”Vậy con hãy luyện tập chăm chỉ, dì sẽ ủng hộ con.\”
\”Vâng ạ.\”
Lục Vân Phi nghe xong, đoán rằng chắc cậu ấy đang đi luyện bóng rổ. Thật là nghiêm túc mà, Lục Vân Phi thầm nghĩ, cậu ấy còn biết luyện tập nữa, thái độ rất đúng mực.
Sáng hôm sau, Lục Vân Phi bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức, nhanh chóng rời khỏi giường. Cậu vẫn nghĩ còn về việc Biên Tấn Nguyên đang luyện bóng rổ ở trường, không khỏi tò mò về trình độ của hắn, nên vừa lên xe đã nói với tài xế: \”Chú Lý, lái nhanh lên được không ạ, hôm nay con có việc.\”
Chú Lý nhấn ga, đến trường sớm hơn bình thường 25 phút.
Lục Vân Phi chưa kịp cất cặp sách, đã ôm bóng rổ chạy thẳng ra sân thể dục. Vừa vào cửa sân đã thấy Biên Tấn Nguyên mặc đồng phục mùa hè đang ném rổ. Trong ánh sáng ban mai, cậu thiếu niên mặc áo ngắn tay màu trắng và quần xanh đậm, nhảy lên cao, trông vừa lạnh lùng vừa cuốn hút.
Hắn ném xong, mới quay đầu nhìn Lục Vân Phi.
Lục Vân Phi xoay quả bóng trên ngón tay, nói với hắn, \”Cậu cũng đến trường luyện bóng à, trùng hợp thật đấy.\”
Đúng là trùng hợp, nhưng cũng không có gì lạ, dù sao lần này chính Lục Vân Phi đã mời Biên Tấn Nguyên tham gia đội bóng rổ của mình. Vì vậy, Biên Tấn Nguyên chỉ khẽ \”Ừm\” một tiếng.
Lục Vân Phi bước lại gần, ném bóng của mình cho Biên Tấn Nguyên, \”Cùng thử sức xem, để tôi xem cậu chơi thế nào.\”
Biên Tấn Nguyên hiếm khi mỉm cười, \”Cậu mời tôi vào đội mà không biết trình độ của tôi à?\”
\”Chẳng phải cậu nói cậu chơi khá ổn sao? Cậu là học bá mà, đâu có lý gì lại nói dối chuyện này.\”
Biên Tấn Nguyên ném bóng trả lại cho cậu: \”So thế nào đây?\”
\”Cậu tấn công, tôi phòng thủ, rồi đổi lại, mỗi người có ba cơ hội.\”
\”Được.\”
Hai người bắt đầu thi đấu, Lục Vân Phi chơi rất tốt, nhưng bất ngờ là Biên Tấn Nguyên lại ngang ngửa với cậu. Họ chơi đến khi chuông báo thức trên điện thoại của Biên Tấn Nguyên reo lên, hắn mới ôm bóng vào lòng, \”Không chơi nữa, phải vào học rồi.\”