[Hoàn – Đm] Quản Gia Trong Truyện Ngược Văn Bị Nghe Thấy Tiếng Lòng Rồi! – Chương 9: Toàn là hổ báo lòng lang dạ sói – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Đm] Quản Gia Trong Truyện Ngược Văn Bị Nghe Thấy Tiếng Lòng Rồi! - Chương 9: Toàn là hổ báo lòng lang dạ sói

ĐỌC TRUYỆN TẠI WATTPAD CHÍNH CHỦ: @icewinni

Với những lời châm biến liên tục của Cảnh Nghi bên tai, Lệ Minh Chức không thể cười nổi nữa. Những câu của quản gia Cảnh, mỗi câu nói ra đều đủ để làm Văn Túc An mất hết danh tiếng.

Điều khiến cậu quan tâm nhất là, cậu luôn coi Văn Túc An là bạn, chia sẻ hết mọi suy nghĩ trong lòng, chủ động giúp đỡ Văn Túc An tranh thủ cơ hội, dùng thế lực của Lệ gia để bảo vệ Văn Túc An khỏi những quy tắc ngầm không thể nói ra…..

Vậy mà người bạn thân thiết mà cậu luôn chân thành đối xử hoá ra lại chính là kẻ đứng sau lưng phản bội nhà họ Lệ, là một nghệ sĩ đầy vết nhơ?

Lệ Minh Chức cảm thấy không thể tin nổi.

Nhưng sau những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua, cậu càng không thể không tin.

\”Minh Chức?\” Văn Túc An đưa tay vẫy trước mặt Lệ Minh Chức, \”Cậu sao vậy? Sao không nói gì?\”

Lệ Minh Chức miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, chưa kịp lên tiếng, thì Văn Túc An bất chợt liếc nhìn Cảnh Nghi, \”Cậu ta là ai vậy? Là bạn mới của cậu à?\”

\”Không phải, là quản gia mới tới…\”

\”Quản gia à.\” Văn Túc An liếc Cảnh Nghi một cái, cười nhẹ hai tiếng không biểu cảm, \”Quản gia sao mà thân thiết với cậu vậy? Nói thật, cậu đúng là quá dễ tính, đến quản gia mà cũng có thể leo lên đầu cậu.\”

Lệ Minh Chức nghe vậy, ánh mắt khẽ thay đổi: \”Anh ấy không chỉ là quản gia, mà còn là bạn của tôi…\”

\”Cậu đấy, sao lại giao du với quản gia làm gì?\” Văn Túc An hoàn toàn không để ý đến sự thay đổi nhỏ trong ánh mắt của Lệ Minh Chức, vẫn tiếp tục cố gắng nhồi nhét những quan điểm về đẳng cấp.

\”Cậu càng tốt với họ, họ càng không coi cậu là chủ, sẽ nghĩ cậu dễ bị bắt nạt, rồi sau này sẽ càng làm càn, ăn cắp đồ của nhà cậu. Minh Chức, tôi chỉ muốn tốt cho cậu, nhắc nhở cậu thôi, nếu không phải là bạn tốt của tôi, tôi làm sao nói mấy lời này được.\”

Lệ Vấn Chiêu híp mắt lại.

Trong ký ức của Lệ Vấn Chiêu, Văn Túc An luôn là người như vậy, dường như chẳng có gì thay đổi.

Nhưng kể từ khi có Cảnh Nghi, Lệ Vấn Chiêu cảm thấy như mình vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ mơ hồ. Những người trước đây nhìn có vẻ không tệ, giờ đây nhìn lại lại thấy khó chịu vô cùng. Thậm chí anh còn muốn đá người này ra khỏi cửa.

Lệ Vấn Chiêu không hiểu vì sao mình lại có cảm giác thay đổi kỳ lạ như vậy, nhưng hiện tại, có lẽ nó không phải là điều xấu.

Trong khi đó, Lệ Minh Chức vẫn im lặng. Văn Túc An nghĩ rằng những lời của mình đã có tác dụng, tiếp tục hăng hái nói:

\”Vệ sĩ mới ở nhà tôi cũng thế, bố tôi đối xử quá tốt với anh ta, khiến anh ta không phân biệt được thân phận, dám dạy bảo tôi, còn xen vào việc riêng tư của tôi, thật là bày đặt ra mặt. Tôi tức giận đến mức đánh anh ta một trận rồi đuổi ra khỏi cửa. Minh Chức, cậu phải học tôi đấy, nếu không sẽ bị người ta bắt nạt cho mà xem!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.