[Hoàn – Đm] Quản Gia Trong Truyện Ngược Văn Bị Nghe Thấy Tiếng Lòng Rồi! – Chương 77: A a a a a a a a – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Đm] Quản Gia Trong Truyện Ngược Văn Bị Nghe Thấy Tiếng Lòng Rồi! - Chương 77: A a a a a a a a

Tiếng xích vô hình khẽ vang, Cảnh Nghi lộn nhào rơi xuống nhưng được Lệ Vấn Chiêu đỡ gọn gàng trong vòng tay.

\”Hú hồn…\” Hắc Vô Thường giật giật cánh tay, cuộn dây xích đen kêu kẽo kẹt về lại trong tay áo. \”Được rồi được rồi, cuối cùng cũng kéo xuống được. Công sức chạy bộ suốt một đoạn đường của tôi coi như không uổng phí.\”

Bạch Vô Thường bên cạnh gật gù: \”Đúng đúng, giúp được một lần thế này cũng dễ mở lời sau này. Chứ Cảnh Nghi chắc không nỡ quắc mắt trừng cứu mạng ân nhân đâu nhỉ?\”

Hắc Vô Thường cười toe toét: \”Đi nào, qua gặp cậu ta thôi.\”

Gã phấn khởi bước tới gần, nhưng chưa kịp lại gần thì bị một lực vô hình đẩy bật ra, bay cái bụp vào cột trụ gần đó.

\”…\” Gì đây trời?

Bạch Vô Thường ngơ ngác: \”Sao thế?\”

Hắc Vô Thường từ trên cột rơi xuống đất bẹp một phát, gương mặt đơ ra: \”Nó… nó đánh tôi.\”

\”…\”

Hắc Vô Thường bò dậy, mặt đau khổ: \”Tôi cứu nó, nó lại tặng tôi một cú đạp đau điếng!\”

Bạch Vô Thường nhấc gã lên, an ủi: \”Thôi nào, ma mà ngã tí có đau gì đâu.\”

\”Xàm quá đi, lòng tự tôn của tôi đau chứ sao không!\” Hắc Vô Thường phủi phủi áo choàng dài, đầy quyết tâm: \”Ba ngày tới tôi tuyệt đối không nói chuyện với nó!\”

\”…\”

Bạch Vô Thường cố giữ bình tĩnh: \”Đừng làm loạn nữa.\”

\”Tôi có làm loạn đâu.\”

\”Vậy kể tôi nghe, sao cậu lại bị văng ra?\”

Hắc Vô Thường quay sang, không tin nổi: \”Cái quỷ gì? Cậu muốn tôi diễn lại à?\”

\”…\”

Bạch Vô Thường chỉ biết thở dài, ôm trán. Đi theo một đồng đội như thế này đúng là đau đầu muốn chết.

Sau đó, ánh mắt của Bạch Vô Thường dừng lại trên người Cảnh Nghi, trầm mặc một lúc: \”Hỏng rồi, trên người Cảnh Nghi có bùa trừ ma.\”

Hắc Vô Thường nghe thế liền quên cả đau, bật dậy như lò xo: \”Thế giờ làm sao đây? Tôi không muốn ăn thêm cú đạp nào nữa! Tôi đi nói chuyện với cậu ta.\”

Bạch Vô Thường giữ gã lại: \”Đừng đi.\”

\”Không được! Chúng ta cứu người có dễ đâu, không thể làm ơn mắc oán được. Hôm nay dù có phải đập đầu cũng phải đi tìm cậu ta tính sổ!\”

Cùng lúc đó, Lệ Vấn Chiêu vẫn bế chắc Cảnh Nghi. Trong không gian yên tĩnh của tầng hầm, chỉ có tiếng thở của anh vang lên, nghe rõ ràng không được ổn lắm.

\”Em không sao chứ?\”

Cảnh Nghi đang chăm chú lôi một sợi dây đỏ ra khoe: \”Anh à, cái bùa này hiệu nghiệm lắm nha. Anh có thấy không? Lúc nãy em bay được luôn á!\”

Khi Cảnh Nghi vừa chìa lá bùa ra, Hắc Vô Thường đang lơ lửng gần đó liền bị lực vô hình đập bay ngược, y chang lúc nãy, lại thêm một lần đập vào cột trụ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.