[Hoàn – Đm] Quản Gia Trong Truyện Ngược Văn Bị Nghe Thấy Tiếng Lòng Rồi! – Chương 75: Anh im đi! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Đm] Quản Gia Trong Truyện Ngược Văn Bị Nghe Thấy Tiếng Lòng Rồi! - Chương 75: Anh im đi!

Sáng hôm sau, Cảnh Nghi ngủ một giấc no nê, mở mắt ra thì đã không thấy Lệ Vấn Chiêu trên giường nữa.

Cậu mặc quần áo, đi ra ngoài, vừa ló đầu đã thấy Lệ Vấn Chiêu ngồi trên sofa, đang chăm chú nhìn chiếc máy tính bảng.

Lệ Vấn Chiêu ngồi tựa tay lên thành ghế, vai rộng lưng thẳng, thần thái lạnh lùng, vẻ đẹp trai sắc sảo khiến người ta muốn nhìn thêm vài giây… hoặc vài giờ.

Cảnh Nghi nghiêng đầu, lén núp sau góc tường, rón rén ngó trộm.

Chắc là Lệ Vấn Chiêu đã sớm nhận ra cậu ở đó, anh không buồn ngẩng đầu lên, thản nhiên: \”Dậy rồi à?\”

Cảnh Nghi: \”Ừm, ừm.\”

Thấy không có gì bất thường, cậu mới từ từ đi tới, thử thăm dò: \”Anh không giận em chứ?\”

Lệ Vấn Chiêu nhướng mày, như không hiểu: \”Giận gì?\”

Cảnh Nghi ngập ngừng: \”…Hôm qua.\” Cái câu cuối cậu nói ra có hơi phá bầu không khí lãng mạn, đúng không nhỉ?

Nhớ lại tối qua, Lệ Vấn Chiêu im lặng một lúc lâu, lâu đến mức khiến Cảnh Nghi nghĩ chắc anh giận thật rồi.

Cảnh Nghi trong lòng lộp bộp:

Thôi xong, giận thật rồi.

Lệ Vấn Chiêu đứng dậy, trầm giọng: \”Chuyện nhỏ như vậy, có gì đáng giận?\”

Rồi anh quay sang gọi cậu: \”Đi ăn sáng thôi. Trong mắt em, tôi nhỏ nhen đến thế à?\”

Cảnh Nghi há hốc miệng, mặt đỏ bừng: \”Không không, đâu có đâu!\”

Cậu tươi cười như đóa hướng dương, lon ton theo sau Lệ Vấn Chiêu, giọng lảnh lót: \”Đại thiếu gia là người bao dung, bụng dạ như biển cả, có thể chèo thuyền được luôn!\”

Lệ Vấn Chiêu không nhìn cậu, giữ nguyên nét mặt điềm tĩnh đẹp trai: \”Không cần cố nịnh.\”

Cảnh Nghi cười tít mắt: \”Lời từ đáy lòng mà!\”

Ánh mắt Lệ Vấn Chiêu thoáng trầm xuống.

Cảnh Nghi bước đến gần, gương mặt trắng nõn dưới ánh nắng bên khung cửa sổ trông càng trong veo, mi cong mềm mại, khóe môi hơi nhếch lên như nụ hoa hé nở, đôi môi căng mọng… làm người ta thấy ngứa ngáy trong lòng.

Nhớ lại nụ hôn mạnh bạo tối qua, ánh mắt Lệ Vấn Chiêu lóe lên, rồi bất ngờ cúi xuống hôn cậu.

Cảnh Nghi: \”…???\”

Đôi môi mềm mại bị áp xuống, mang theo sự nhẹ nhàng, chỉ lướt qua, như một cơn gió thoảng, rồi anh nhanh chóng rời đi, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên một tia sáng nhàn nhạt.

Cảnh Nghi đỏ bừng cả mặt: \”Sao, sao tự nhiên lại…\”

Lệ Vấn Chiêu bình tĩnh đáp: \”Hôn chào buổi sáng.\”

À…

Cảnh Nghi mím môi, cảm nhận hơi ấm còn vương lại trên môi, lòng dạ rối bời, cả người từ mặt đến tai đều đỏ như quả cà chua chín.

Cậu liếc mắt lung tung, ánh nhìn cuối cùng lại dừng trên môi của Lệ Vấn Chiêu. Đôi môi mỏng của anh hơi đỏ, như vẽ thêm vài nét gợi cảm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.