Lệ Đình thò đầu vào, mắt lấm lét: \”Sao vậy, cậu ta cài mã chống giả luôn hả?\”
\”Không có mã, nhưng đảm bảo chống giả.\”
Lệ Vấn Chiêu đẩy tập tài liệu qua: \”Em tự xem đi.\”
Lệ Đình nhận lấy, liếc mắt hai giây rồi cứng đờ: \”…\”
Trời má! Cảnh Nghi học đâu ra cái kiểu ngoại ngữ quái đản này vậy? Đây là chữ quốc nội hay cổ ngữ nào đây?
Gộp lại đọc như thần chú vậy? Cảnh quản gia đúng là thần kinh có vấn đề.
Cạn lời, anh thật sự cạn lời.
Nếu biết trước là thế này, anh đã chẳng giành công làm gì. Giờ thì hay rồi, ôm một cục rắc rối nóng bỏng tay!
\”Anh à, nếu em nói rằng đây là do Cảnh quản gia dí dao vào cổ em, lại còn mang tính mạng của Lệ Minh Chức ra uy hiếp, bắt em mang đống này đến phòng họp, anh có tin không?\” Lệ Đình biện minh.
\”…\”
Lệ Vấn Chiêu nhíu mày, trầm giọng: \”Nếu em thích dịch đến thế, dự án này giao cho em.\”
\”Đừng mà anh.\” Lệ Đình vội cười gượng: \”Nhìn cái bản dịch này, em thấy dự án đã vượt xa tầm hiểu biết của con người rồi.\”
Không nói thêm, Lệ Vấn Chiêu đứng dậy, kéo ghế, đè cậu em trai ngồi xuống: \”Tin vào bản thân đi. Đây là cơ hội để một nhân viên cấp cao thích giành công như em phát huy tài năng.\”
Lệ Đình: \”…\”
Tức cười đến nghẹn lời.
Anh đã chuẩn bị tinh thần rằng Cảnh quản gia sẽ mách Lệ Vấn Chiêu, hoặc thậm chí xông thẳng vào phòng họp giành lại công lao.
Nhưng không ngờ, người kia lại \”tặng\” cho mình một món quà khó nuốt thế này!
Cảnh quản gia thần kinh à, cứ đợi đấy! Thù này tôi sẽ trả!
.
Cách đó một tầng, Cảnh Nghi trong văn phòng bất chợt hắt hơi liên tục. Cậu ngồi phịch xuống ghế, cười khúc khích:
\”Tam thiếu gia cầm bản dịch mình chế lại đi họp chắc chắn sẽ lòi đuôi cho mà xem.\”
Đừng trách tôi, ai bảo tôi bị ép dịch cơ chứ!
[Tam thiếu gia]: Cảnh quản gia, đợi đấy! [Icon cảnh báo đen tối.jpg]
Cảnh Nghi liếc thông báo, tặc lưỡi: Chậc, tam thiếu gia đúng là rảnh thật. Bị quê rồi mà còn có thời gian nhắn tin chửi tôi à?
[Mộng dài lười tỉnh]: Tam thiếu gia, có chuyện gì thế?
[Tam thiếu gia]: Cậu nhìn cái bản dịch của cậu xem, cái này mà gọi là hợp đồng à? Tôi bảo cậu làm lớn chuyện lên, không bảo cậu làm ra một cục lớn như thế!
[Mộng dài lười tỉnh]: Hí hí hí, ba thiếu gia, vần đấy!
[Tam thiếu gia]: …
[Tam thiếu gia]: Tóm lại, tất cả là tại cậu. Dự án này tôi xử lý, còn cậu làm thư ký cho tôi nửa tháng.
[Mộng dài lười tỉnh]: 20 vạn.