[Hoàn – Đm] Quản Gia Trong Truyện Ngược Văn Bị Nghe Thấy Tiếng Lòng Rồi! – Chương 71: Tuyệt chiêu chọc ghẹo vai ác – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Đm] Quản Gia Trong Truyện Ngược Văn Bị Nghe Thấy Tiếng Lòng Rồi! - Chương 71: Tuyệt chiêu chọc ghẹo vai ác

\”Đại thiếu gia, bình tĩnh, bình tĩnh nào!\”

Cảnh Nghi vừa đặt mông xuống giường đã lập tức trườn như lươn, hai chân đạp đạp, cả người lướt nhanh về phía góc tường như được bôi mỡ.

Chưa đầy hai giây, cậu đã tự đẩy mình đến góc giường, ngồi bó gối co ro.

Lệ Vấn Chiêu nhìn động tác linh hoạt của cậu, bật cười: \”Em chạy cái gì thế?\”

Sao mà không chạy cho được? Không chạy chắc anh xử lý em luôn quá!

Từ trước đến nay, Cảnh Nghi luôn giữ khoảng cách tôn trọng với không gian riêng tư của Lệ Vấn Chiêu.

Dù hiện tại đang sống trong giàu sang, nhưng tâm hồn cậu vẫn đậm chất nhà nghèo, vừa bước vào phòng ngủ chính của anh là tim đã đập thình thịch, chỉ sợ sơ suất làm hỏng thứ gì phải đền.

Nhân dịp lần đầu đặt chân vào đây, cậu vừa hồi hộp vừa không kiềm lòng được mà liếc mắt đánh giá xung quanh.

Phòng ngủ rộng rãi, hướng đón sáng tốt, sạch sẽ đơn giản, không thừa bất kỳ thứ gì. Hoàn toàn khác xa với căn phòng đầy kịch bản lộn xộn của Lệ Minh Chức.

Nhưng có một thứ trong phòng này lại hơi \”chỏi\” với phong cách lạnh lùng của Lệ Vấn Chiêu, chính là chiếc giường cậu đang ngồi.

Chăn ga gối đệm đều màu vàng nhạt, mềm mại ấm áp, đặc biệt là trên gối còn thêu mấy chú vịt vàng béo tròn.

Cảnh Nghi cúi đầu nhìn, nhịn không được khẽ cười: \”Đại thiếu gia, ga giường của anh trông… cũng khá đáng yêu đấy chứ. Hihihi…\”

Cậu cười xong mới nhận ra không khí im lặng đến đáng sợ. Ngẩng đầu lên, ánh mắt lại chạm ngay đôi con ngươi sâu thẳm của Lệ Vấn Chiêu.

Trong mắt anh thoáng hiện chút ý cười, nhưng còn có gì đó nóng bỏng khiến mặt Cảnh Nghi cũng dần nóng theo.

Nuốt nước bọt, cậu nhanh chóng túm một cái gối ôm vào lòng, tìm kiếm chút cảm giác an toàn yếu ớt: \”Anh… anh bế em qua đây làm gì?\”

\”Không phải muốn thưởng à?\”

Cảnh Nghi: \”…\”

Thưởng kiểu gì mà biến giường đơn của em thành giường đôi, cảm giác mình đã mất nửa lãnh thổ.

Như đọc được suy nghĩ của cậu, giọng trầm thấp của Lệ Vấn Chiêu vang lên từ phía giường:

\”Đừng lo, vẫn còn đủ chỗ. Em thậm chí có thể nằm trên người tôi mà ngủ.\”

Cảnh Nghi:\”…\”

Mặt nóng rực như bị úp vào nồi lẩu!

Này này, lỗi hệ thống rồi, buff bảo vệ của tôi đâu? Sao không thấy tiếng \”bíp bíp\” cảnh báo?

\”Có yêu cầu gì khác thì nói luôn đi.\” Lệ Vấn Chiêu thản nhiên. \”Tôi đều có thể đáp ứng.\”

Cảnh Nghi suy nghĩ một lúc, dè dặt đề xuất: \”Hay là… đổi phòng ngủ chính thành phòng đôi được không ạ?\”

Lệ Vấn Chiêu: \”Không.\”

Cảnh Nghi bĩu môi chu mỏ, trong lòng không khỏi than vãn:

【Đàn ông đúng là hứa lèo! Nói cái gì cũng đáp ứng, thế mà vừa nãy đã lật kèo rồi. Hừ !】

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.