Cảnh Nghi: \”…???\”
【Tiểu thiếu gia à, cậu có muốn nghe thử mình đang nói gì không? Sau này bớt đóng phim lại đi, IQ với EQ bị hao tổn hết rồi đó.】
May mà Lệ Vấn Chiêu vẫn giữ được bình tĩnh, liếc một cái đã nhìn ra em trai mình lại đang làm trò: \”Em lại diễn kịch bản gì nữa đây?\”
Lệ Minh Chức: \”Em không có!\”
\”Thế là ngốc thật à?\” Đến cả nam nữ cũng không phân biệt được sao?
\”…\”
Bị lật tẩy ngay tại chỗ, Lệ Minh Chức thở dài một hơi, bắt đầu thuyết phục: \”Em chỉ… chỉ muốn anh đuổi Cảnh Nghi đi thôi.\”
Lệ Vấn Chiêu: \”Tại sao?\”
Cảnh Nghi ngơ ngác ngẩng đầu: \”Tiểu thiếu gia, tôi đâu có đắc tội với cậu, sao lại muốn lấy mất chén cơm của tôi thế?\”
Lệ Minh Chức nhanh chóng giải thích: \”Không phải! Cảnh Nghi, anh đừng lo, chỉ là nếu anh cả đuổi anh, tôi mới có cơ hội mời anh làm trợ lý cho tôi thôi mà.\”
Cảnh Nghi lần đầu nghe lý luận kiểu này, cả người hóa đá: \”Hả?\”
Lệ Minh Chức: \”Anh cả chiếm dụng anh lâu quá rồi! Anh là quản gia của nhà họ Lệ mà, từ ngày kiêm thêm nghề phụ giúp anh ấy, trông anh chẳng giống quản gia gì cả, mà giống như quản lý riêng của anh ấy hơn.\”
Càng nói càng tức, cậu bực dọc than thở: \”Tôi tìm anh mấy lần mà lần nào cũng không gặp. Cảnh Nghi, anh mới là bạn tốt nhất của tôi, anh cả là đến sau, là người thứ ba, anh phải đứng về phía tôi, đi theo tôi đi!\”
Cảnh Nghi: \”…\”
Lệ Vấn Chiêu: \”…\”
Hai người lén liếc nhìn nhau, không biết nên trách tiểu thiếu gia vì đùa giỡn quá trớn, hay nên khen cậu thông minh nhanh trí.
Lệ Minh Chức vẫn chưa ý thức được vấn đề, còn nhiệt tình đề nghị: \”Hay là thế này, chúng ta thương lượng đi, Cảnh Nghi ngày lẻ theo em, ngày chẵn theo anh cả, cuối tuần thì cho anh ấy nghỉ ngơi, được không?\”
Lệ Vấn Chiêu: \”… Cậu nghĩ đây là trẻ con tranh kẹo à?\”
Lệ Minh Chức tiếp tục mặc cả: \”Không được thì hai, ba, tư là của anh, năm, sáu, bảy là của em, như thế Cảnh Nghi đỡ phải chạy qua chạy lại mỗi ngày, ok không anh cả?\”
Phàn Minh nghe xong hít một hơi thật sâu, nhìn Lệ Minh Chức mà cứ như đang đánh giá một tay ngang không biết lượng sức.
Cảnh Nghi đứng xa xa, tự hào ưỡn thẳng ngực.
Nhìn xem, công việc của cậu đáng giá đến mức nào, hai anh em nhà họ Lệ giành giật như sắp đánh nhau luôn!
Còn ai có thể vượt qua cậu trong vị trí này chứ?
Rõ ràng là không ai hết!
Há há há há há
\”Không được.\” Lệ Vấn Chiêu thẳng thừng từ chối.
Mặt Lệ Minh Chức lập tức xị xuống: \”Em đâu có hỏi anh! Cảnh Nghi, anh nói đi, muốn theo tôi hay theo anh cả?\”
Lệ Vấn Chiêu nhướng mày nhìn qua.