[Hoàn – Đm] Quản Gia Trong Truyện Ngược Văn Bị Nghe Thấy Tiếng Lòng Rồi! – Chương 66: Ngôn ngữ bắp rang – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Đm] Quản Gia Trong Truyện Ngược Văn Bị Nghe Thấy Tiếng Lòng Rồi! - Chương 66: Ngôn ngữ bắp rang

Cảnh Nghi và Lệ Vấn Chiêu lại bị \”hộ tống nhẹ nhàng\” quay về Lương gia.

Lần này, Lương Kinh tự mình tiếp đón, dẫn họ vào phòng khách và còn chu đáo dặn nhà bếp chuẩn bị bữa trưa.

Bầu không khí lần này thân thiện hơn hẳn. Không còn mấy chiêu dò xét hay ánh mắt đánh giá, ông Lương đã gỡ bỏ lớp phòng bị và có một cuộc trò chuyện nghiêm túc với Lệ Vấn Chiêu.

Ở phương diện công việc, Lệ tổng nghiêm túc đến mức không để sót một chi tiết nào. Sau khi nói chuyện, Lương Kinh thay đổi hoàn toàn cách nhìn, thậm chí bắt đầu bàn bạc về những dự án hợp tác tiềm năng.

Trên bàn ăn, trong khi Lương Kinh và Lệ Vấn Chiêu tập trung thảo luận công việc, Cảnh Nghi lại cống hiến hết mình để xử lý những viên thịt thơm phức trên bàn.

Ăn xong, cậu ngồi không yên, mà hai người kia vẫn đang hào hứng bàn bạc như gặp tri kỷ thất lạc nhiều năm.

Cảnh Nghi no căng, lén đánh tiếng với Lệ Vấn Chiêu trong đầu rồi đánh một cái ợ nhỏ, thong thả đi dạo trong sân của Lương gia.

Sân nhà họ Lương đúng là rất có khí chất, góc nào cũng đẹp mắt. Cậu dạo một vòng đến bên hồ nước, đứng nhìn những con cá béo ú quẫy đuôi trong nước, bỗng nghe thấy tiếng động từ hành lang.

Cảnh Nghi quay đầu lại, tay vẫn bám lấy lan can, vừa lúc thấy một người đứng đó, nét mặt đầy u ám – chính là Thẩm Thù Bách. Đôi lông mày xinh đẹp của cậu lập tức nhíu lại.

Thẩm Thù Bách cũng hơi ngạc nhiên khi thấy Cảnh Nghi, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ quý phái, ung dung quen thuộc của mình: \”Cảnh quản gia.\”

Cảnh Nghi cảnh giác nhíu mày thêm chút nữa.

Ủa? Nam chính điên khùng đang trong đường cùng giờ định giở trò gì nữa vậy?

Thẩm Thù Bách nhếch môi: \”Không cần phải căng thẳng vậy đâu. Nếu tôi muốn ra tay với cậu, tôi đã làm từ lâu rồi.\”

Cảnh Nghi bĩu môi: \”Ồ, vậy tôi còn phải cảm ơn anh hả?\”

Thẩm Thù Bách đi đến bên hồ, nhìn những con cá đang bơi rồi thản nhiên nói: \”Thật ra, tôi vẫn luôn tò mò.\”

Anh ta quay đầu, ánh mắt chăm chú nhìn Cảnh Nghi như thể đang phân tích một sinh vật kỳ lạ: \”Lần cậu rơi xuống vực đó, rõ ràng là đã mất hết dấu hiệu sự sống. Cả bệnh viện hàng đầu thủ đô cũng bó tay…\”

Cảnh Nghi giật thót, đồng tử co lại.

Chết tiệt! Tên này phát hiện ra cái gì rồi?!

\”Thế nhưng, sau khi bệnh viện tuyên bố tử vong, Lệ Vấn Chiêu lại giấu trong phòng bệnh.\” Thẩm Thù Bách nhếch môi cười mỉa mai:

\”Tôi chỉ tò mò, anh ta rốt cuộc đã cứu cậu bằng cách nào?\”

\”Hoặc là nói…\”

Ánh mắt anh ta sắc bén hẳn lên: \”Cậu đã sống lại bằng cách nào?\”

Cảnh Nghi: \”……\”

A a a a OMG! Đây chính là giác quan nhạy bén thuộc về nam chính đúng không?!

Thẩm Thù Bách nhìn chằm chằm từng thay đổi nhỏ trên gương mặt Cảnh Nghi, không để sót bất kỳ biểu cảm nào:

\”Lệ gia vốn dĩ đã nằm gọn trong tay tôi, nhưng từ khi cậu xuất hiện, tất cả đều thay đổi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.