\”Haiz, hóa ra sự thật lại là như vậy.\” Đại tỷ phú Lương Kinh trầm ngâm nói, ánh mắt nhìn Lệ Vấn Chiêu đã pha thêm chút tiếc nuối:
\”Trước đây tôi chỉ nghe đồn cậu ngông cuồng, nào ngờ cậu vừa gan dạ vừa tinh tế, lại còn toàn năng mười tám kỹ nghệ.\”
Lệ Vấn Chiêu không biết nên cười hay khóc: \”…\”
Cảnh Nghi tranh thủ góp lời: \”Đúng đó! Đại thiếu gia của chúng cháu tốt như vậy, đáng tiếc đôi khi vẫn \’song quyền nan địch tứ thủ\’*, thường xuyên bị người ta tính kế.\”
(*Một mình khó chống lại cả đám đông.)
\”Chuyện nhỏ!\” Lương Kinh đập bàn một cái rõ to: \”Sau này có chuyện gì cứ bảo với tôi một tiếng. Tôi đây ghét nhất là bọn ức hiếp người khác!\”
\”Nhóc con, lần sau gặp chuyện đừng tự mình leo tòa nhà cao tầng nữa, nguy hiểm lắm. Cứ tìm chú Lương này, chú giúp cậu một tay.\”
Lệ Vấn Chiêu: \”…\”
Chỉ trong một bữa cơm, từ chỗ chưa quen biết, đã trực tiếp thăng cấp thành chú cháu.
Lệ Vấn Chiêu không thể không khâm phục khả năng kết thân thần tốc của Cảnh Nghi, đúng kiểu \”xã hội đen xây tình thân\”.
\”Cảm ơn chú Lương.\” Cảnh Nghi rất tự nhiên, cầm ly nước ép trước mặt: \”Cháu lấy nước ép thay rượu, kính chú một ly!\”
Lương Kinh cười ha hả: \”Được! Uống nào!\”
Lệ Vấn Chiêu chẳng hiểu mô tê gì, nhưng cũng bị kéo theo uống hết hai ly.
Cuối cùng, dưới sự nhiệt tình của Lương Kinh, anh còn phải thêm số liên lạc và hứa Tết sẽ đến nhà chúc mừng.
Bữa cơm kết thúc, trợ lý của Lương Kinh đến đón ông về.
Cảnh Nghi thì no căng bụng, than thở: \”Chú ấy uống kinh thật, may mà chỉ gọi nước ép, chứ nếu là rượu chắc em gục mất.\”
Lệ Vấn Chiêu quay lại, nhẹ nhàng chạm vào má Cảnh Nghi: \”Còn đi nổi không?\”
Cảnh Nghi lườm anh: \”Nói gì mà kỳ cục vậy? Tất nhiên là đi được, em có uống rượu đâu!\”
Nhưng thực ra, cậu ăn no đến mức buồn ngủ, không nhịn được ngáp khẽ một cái, đôi mắt hơi long lanh nước. Cậu vội chớp mắt mấy cái, ánh nhìn lại trong trẻo.
Lệ Vấn Chiêu thoáng mềm lòng, thậm chí không buồn truy cứu chuyện cậu phá hoại danh tiếng của mình. Anh bình tĩnh nói: \”Em không uống rượu, nhưng cả buổi chỉ nói toàn những lời như say rượu.\”
Nào là một mình hạ gục 88 vệ sĩ của Thẩm Thù Bách, rồi tự lái trực thăng sang nước ngoài giải cứu nhân viên bị bắt cóc, thậm chí là đi trong mưa giông sau khi mất một dự án lớn…
Toàn những câu chuyện vừa cường điệu vừa ly kỳ.
Ấy vậy mà bàn ăn lúc đó lại vô cùng hài hòa: quản gia nhỏ bịa chuyện như thần, đại tỷ phú nghe \”Liêu Trai Chí Dị\” giải khuây, không khí chẳng khác nào một buổi biểu diễn hài độc thoại.
\”Đó không phải là nói linh tinh.\” Cảnh Nghi nhún vai: \”Chỉ là để chặn đường lui của Thẩm Thù Bách thôi. Những câu chuyện đó coi như Đại thiếu gia đã hy sinh vì tập đoàn đi!\”