Còn vài ngày nữa là đến cuối năm, Lệ Vấn Chiêu bận đến xoay như chong chóng. Ngay cả thư ký Phàn cũng bỗng dưng thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Cảnh Nghi rình mãi chẳng bắt được người, ở công ty thì buồn tẻ không có chút vui nào.
Trong lúc đang chán muốn chết, Cảnh Nghi nhận được tin nhắn của Lệ Minh Chức:
[Tiểu thiếu gia]: Cảnh Nghi, lạ ghê, dạo này Kha Minh Hoa đối xử với tôi lịch sự lắm luôn.
[Tiểu thiếu gia]: Mấy hôm trước còn to tiếng với tôi, giờ thái độ quay ngoắt 180 độ. Có phải bị ma ám không nhỉ?
Ma ám thì chắc không, nhưng trông có vẻ đe dọa phát huy tác dụng rồi.
Cảnh Nghi hí hoáy nhắn lại: [Cũng có thể là cậu ta bỗng dưng bị khí chất lôi cuốn của cậu làm cảm hóa rồi đó.]
[Tiểu thiếu gia]: Ha ha ha ha ha ha.
[Tiểu thiếu gia]: Nhưng mà cậu ta không gây sự với tôi nữa, tôi cũng thấy hơi buồn. Ở đoàn phim giờ chẳng có gì vui cả.
Cảnh Nghi chớp mắt, tay gõ nhẹ lên mặt bàn, nghĩ bụng: Cậu giống tôi rồi đấy, tôi cũng chẳng có gì vui hết.
Cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì cậu cũng mọc nấm trong văn phòng cho mà xem.
[Tiểu thiếu gia]: Cảnh Nghi, anh đến chơi với tôi đi.
[Tiểu thiếu gia]: Tối nay quay xong chương trình thực tế rồi, có tiệc đóng máy, tôi muốn anh đi với tôi á.
Tiệc đóng máy ư? Kiểu gì chẳng toàn sao với đạo diễn, mà Cảnh Nghi thì không thích những nơi như thế.
Hồi trước, chỉ tham dự một sự kiện thôi mà loa nhỏ của cậu hóa thành loa công suất lớn. Cậu còn \”phát miễn phí\” mấy quả dưa cỡ bự cho phóng viên với cư dân mạng, khiến ai nấy ăn đến no căng.
Mà cũng vì thế, mấy quả suýt đè bẹp cậu đi đời.
Giờ chỉ cần nghe thấy \”tiệc của giới sao\” là Cảnh Nghi đã căng như dây đàn, sợ mình lại mất kiểm soát giữa hội trường.
Điện thoại rung lên.
[Tiểu thiếu gia]: Nhà hàng tôi đặt rồi, có rất nhiều món ngon nha.
[Ngài Cảnh đại gia]: Gửi định vị đi, tôi đến đúng giờ luôn!
Drama thì chẳng sao, cậu chỉ cần không uống rượu là được. Nhưng đồ ăn ngon thì tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
Một lát sau, Lệ Minh Chức gửi ngay link vị trí.
Nhìn qua, địa điểm khá gần, Cảnh Nghi thậm chí không cần đi xe mà có thể đi bộ qua. Cậu nhìn đồng hồ, mới 4 giờ rưỡi chiều. Lệ Vấn Chiêu đang đi kiểm tra công trường chưa quay lại.
Ban đầu, Cảnh Nghi cũng muốn đi theo. Mặc dù ngoài trời lạnh thật, nhưng ít ra mọi thứ đều mới lạ.
Chỉ tiếc, lần này nơi Lệ Vấn Chiêu đến là công trường khá nguy hiểm, nên anh để Cảnh Nghi ở lại công ty.
Cảnh Nghi nhắn tin báo cho Lệ Vấn Chiêu rồi hí hửng thu dọn đồ, chuẩn bị chuồn sớm.
Vừa bước ra cửa, cậu liền chạm mặt Lệ Đình ung dung từ thang máy bước ra.